Hãy để tiếng chuông tự do giành cho người Trung Quốc được ngân lên
Cặp vợ chồng người Trung Quốc tìm thấy được niềm hy vọng ở Liberty Bell

Những người bạn của Jason Vương kêu gọi công chúng lưu tâm tới cảnh ngộ khó khăn của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc (Đại Kỷ Nguyên)
Một năm “nhạy cảm” là những gì mà Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã gọi năm 2009 – với các quan chức chính phủ Trung Quốc, “nhạy cảm” là một từ lóng cho việc sẵn sàng trấn áp sự bất đồng quan điểm của công chúng. Năm 2009 là năm đánh dấu 60 năm kể từ khi ĐCSTQ tiếp quản đất nước Trung Quốc và 20 năm kể từ khi xảy ra cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn. Quan trọng hơn nữa, đã 10 năm kể từ khi đảng này bắt đầu cuộc đàn áp Pháp Luân Công, một môn tập luyện ôn hòa về tâm và thân dựa trên các nguyên lý Chân Thiện Nhẫn.
Anh Jason Vương, 36 tuổi, một cựu giảng viên của trường đại học Hợp Phì, tỉnh An Huy (cách Thượng Hải gần 250 dặm) là một trong các học viên Pháp Luân Công. Anh Vương và vợ là chị Tina Gia đều tập Pháp Luân Công.

Vào buổi tối ngày 20 tháng 7, anh Vương và 12 học viên cùng những người ủng hộ Pháp Luân Công đã đến đứng bên cạnh tòa nhà ở khu vực Liberty Bell (tiếng chuông tự do). “Đứng bên cạnh khu vực Liberty Bell, tôi kêu gọi chấm dứt cuộc đàn áp ở Trung Quốc”, anh Vương nói thông qua một thông dịch viên.
Mới đây, anh Vương thoát được ra ngoài Trung Quốc cùng với vợ và đến sinh sống tại Philadelphia. Anh đã lớn lên trong một gia đình trí thức. Bố của anh là một luật sư, còn mẹ của anh là một giáo viên.
Tháng 10 năm 1999, chưa đầy 3 tháng sau khi ĐCSTQ bắt đầu chiến dịch tàn bạo đàn áp Pháp Luân Công, anh Vương đã bị đuổi việc vì đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện kêu gọi chính quyền trung ương chấm dứt cuộc đàn áp.
Năm 2000, anh bị bắt tại một quán cà-phê Internet. Người chủ quán đó đã báo anh Vương cho cảnh sát địa phương khi ông ta nhìn thấy anh Vương đang cố gắng để vào trang web Minh Huệ. Trang web này được vận hành hành bởi các học viên Pháp Luân Công ở hải ngoại nhằm cung cấp thông tin về cuộc đàn áp và chia sẻ kinh nghiệm.
Trên đường tới đồn cảnh sát, anh đã trốn thoát được. Anh đã bị bắt lại chỉ 15 phút sau khi anh gọi điện thông báo cho cha mẹ của anh nơi anh đang ở. Người cha luật sư của anh muốn giúp con trai của mình, nhưng chỉ là vô vọng.
Chính quyền Trung Quốc cấm chỉ các luật sư bào chữa cho các học viên Pháp Luân Công. Các luật sư đại diện cho các học viên Pháp Luân Công đều trở thành nạn nhân của ĐCSTQ, phải đối mặt với sự giam cầm, tra tấn, sự quấy rối, đe dọa, đánh đập, và thu hồi bằng luật sư.
Anh Vương đã phải chịu đựng 8 tháng tra tấn tại Trại giam Phi Đông. Tại đó, trong cái lạnh của một đêm tháng 11, cảnh sát đã lột bỏ hết quần áo của anh Vương, bắt anh phải đứng ở ngoài trời, và họ đã sắp xếp 13 tù nhân đổ nước lạnh lên người anh.
Anh Vương đã bị ép phải mang những cái cùm sắt nặng 33 Pao (khoảng 14,9 kg), cả ngày lẫn đêm. Tay của anh thường bị xích lại.
Anh đã bị ép làm việc 16 giờ một ngày. “Chúng tôi là những nô lệ lao động đằng sau những hàng hóa nhập khẩu rẻ mạt từ Trung Quốc”, anh Vương đã nói khi anh nhìn thấy dòng chữ “Sản xuất tại Trung Quốc”. Phim tài liệu nói về những đồ trang trí trên cây thông Nô-en được bán tại các cửa hàng ở Mỹ. Những đồ trang trí Nô-en đó là một trong những sản phẩm anh đã làm ra ở trong trại lao động.
Khoảng 90% những đồ trang trí trên cây thông Nô-en được bán ở Mỹ đều được sản xuất ở Trung Quốc. Theo một báo cáo điều tra được trích dẫn bởi Thượng nghị sỹ Mỹ đến từ North Dakota, ông Byron Dorgan, nhiều đồ trang trí cây Nô-en được bán ở một số đại lý bán lẻ chủ yếu đều được sản xuất tại những xí nghiệp bóc lột công nhân tàn tệ của Trung Quốc hoặc bởi những nô lệ lao động.
Bài tường thuật cá nhân của anh Vương mang đến sự hiểu biết mới về Trung Quốc cho những người đang đứng ở đó nghe. Anh Danny, một sinh viên trường luật Drexel nói “Đó là một tội ác. Cuộc đàn áp không được phép tiếp tục nữa”.
Một phụ nữ người Trung Quốc, người gốc ở tỉnh Phúc Kiến, yêu cầu được giữ kín danh tính vì sợ bị đặc vụ của ĐCSTQ ở Mỹ phát hiện. Chị nói, “Tôi không thể cầm được nước mắt. Tôi biết những gì anh ấy nói là sự thật. Không một ai ở Trung Quốc có thể nói công khai về điều này…chỉ có ở nơi đây mà thôi”.
Anh Vương cho biết sự tra tấn về thể xác chỉ là một phần của cuộc tàn phá này. “Sự phá hủy lương tâm còn đáng sợ hơn nhiều”.
Khi anh còn ở trong trại lao động, anh đã bị một vài cảnh sát đánh đập. Nhiệm vụ của họ là tẩy não anh Vương và bắt anh phải lăng mạ đức tin của mình. Đối với nhiều cảnh sát, việc xem xét quá trình hoạt động, lương bổng, tiền thưởng, sự thăng tiến bị gắn với một chỉ tiêu là có bao nhiêu học viên Pháp Luân Công mà họ đã ép từ bỏ tu luyện được. Họ được giao nhiệm vụ làm bất cứ điều gì miễn là hoàn thành được chỉ tiêu. Những chỉ thị ban đầu mà ĐCSTQ dùng để loại bỏ Pháp Luân Công bao gồm “không có phương tiện nào là quá đáng” và “nếu bị đánh chết, tính là tự vẫn”.
Một hôm, anh Vương bị đánh bất tỉnh. Khi anh tỉnh dậy, anh nhìn thấy một nhân viên cảnh sát, một cậu thanh niên khoảng 20 tuổi đang cố gắng tháo những sợi dây thừng được cuốn chặt quanh người của anh Vương. Cậu ta nhìn những vết bầm tím ở chân, mặt, tay của anh Vương, rồi hỏi “Anh có ghét tôi không?”
Anh Vương đáp, “Không, tôi biết cậu không muốn làm điều này”.
Cậu thanh niên nghẹn ngào. “Đó là công việc của tôi, không phải là lương tâm của tôi”.
Anh Vương nói, “Đó là một thảm kịch không chỉ dành cho những ai đang bị bức hại, mà nó còn dành cho những ai bị bắt phải cam kết làm những điều ác chống lại nhân loại, chống lại lương tâm của bản thân mình”.
Anh Vương thỉnh cầu cộng đồng quốc tế giúp đỡ khôi phục lại lương tâm con người ở Trung Quốc. “Không có lương tâm, thì không có hy vọng, không có tương lai … Cuộc đàn áp Pháp Luân Công là một phép thử về nhân tính cơ bản đối với tất cả chúng ta. Cuộc đàn áp phải bị chấm dứt”.
Những lời nói của anh Vương được vợ của anh là chị Tina lặp lại. Chị đang tìm kiếm sự giúp đỡ để giải cứu mẹ của chị, người đang bị giam tại một trại lao động ở Trung Quốc vì tập Pháp Luân Công.
Tác giả: Pamela Tsai
(Theo The Epoch Times)
Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Cà phê và trà có thể làm giảm nguy cơ u não
Uống cà phê và trà có thể làm giảm u não ở người lớn. Theo một nghiên cứu được công bố tuần này, những người uống cà phê và trà có thể [...]
-
Quyển sách phơi bày thu hoạch nội tạng cưỡng bức ở Trung Quốc
Những người ủng hộ nhân quyền Canada David Kilgour và David Matas đang ở Đài Loan để đề cao nhận thức về nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc đại lục. Cuốn [...]
-
Văn hóa truyền thống: Trà đạo của người Trung Hoa
1) Nguồn gốc của trà Thần Nông được người Trung Quốc coi là ông tổ của nghề nông và dược thảo Người Trung Quốc có câu “Trong nhà có 7 thứ: [...]
-
Liệu ung thư có thể được chữa trị?
Mặc dù người phụ nữ trong bức hình này có sắc mặt bình thản, nhưng ngồi lâu trong thế kiết già có thể rất đau đớn. Lời ban biên tập: Trung Y [...]
-
Các cuộc tấn công điện toán đang trở nên tinh vi hơn
Các cuộc tấn công điện toán cũng đang trở thành một mối đe dọa ngày càng lớn đối với nền an ninh quốc gia. Các cuộc tấn công điện toán theo ước tính đã [...]
-
Trực giác: Thứ giác quan không tuân theo khoa học duy vật
Liệu chúng ta có sở hữu giác quan thứ sáu hay không? “Thứ duy nhất có giá trị thực sự là trực giác” – Albert Einstein “Vui sướng; giận dữ; vui sướng … nhất định [...]
-
Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Thần Vận
Một đại sứ thiện chí thông qua âm nhạc Cô Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận nổi tiếng thế giới. Cô Thích Hiểu Xuân là một [...]
-
Nhà thơ Lý Bạch
Nhà thơ Lý Bạch Nhà thơ nổi tiếng và tài năng nhất trong lịch sử Trung Hoa Tôi nghĩ rằng tôi biết về Lý Bạch khá là tường tận. Khi còn nhỏ [...]
-
Chiếc máy điện toán 2.000 năm tuổi
Đại Học Cardiff Mảnh vỡ chính của cỗ máy Antikythera Các chuyên gia tại Đại học Cardiff đã dẫn đầu phái đoàn quốc tế trong trong việc tìm ra manh mối các [...]
-
Văn hóa thần truyền: Sức mạnh của thiện tâm
Ảnh minh họa Đức hạnh là bản chất tự nhiên của lương tri, được Chư Thần ban tặng cho con người, và đó là bản tính tốt đẹp nhất của loài người. Do [...]
-
Giọng nam cao của Thần Vận truyền tải niềm hy vọng
Năm 1979, khi Quan Quý Mẫn cất lên nốt nhạc đầu tiên trên sân khấu tại một buổi hòa nhạc ở Bắc Kinh, giọng hát của ông đã đánh dấu sự xuất [...]
-
'Đại ca' siết chặt kiểm soát ở Trung Quốc
Báo cáo của Quốc hội Mỹ trình bày chi tiết việc trấn áp các luật sư và những rủi ro cho các công ty nước ngoài Tự do biểu đạt: Lawrence Liu, luật sư [...]
-
Khoa học đằng sau câu ngạn ngữ ‘Mỗi ngày một quả táo’
VI KHUẨN GIÚP BẠN TRÁNH ĐẾN GẶP BÁC SĨ: Những con chuột được nuôi bằng táo có mang hàm lượng vi khuẩn hữu ích cao hơn trong hệ tiêu hóa của [...]
-
Những hòn đá được chạm khắc ở Ica: Một thư viện tiền sử?
Bộ sưu tập đá tại Bảo tàng Peru hé lộ nền văn minh cổ Hình vẽ trên hòn đá này cho thấy một con khủng long đang ăn thịt người, điều khiến một số người [...]
-
Dịch Vodka ở Anh
Những cô bé tuổi vị thành niên người Anh này đang gặp nguy cơ do uống quá nhiều rượu. Tuần trước, tôi đã viết về chuyện tôi bị mắc kẹt tại Anh [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim

