Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Trần Vĩnh Giai

Cơ hội thứ hai trong đời được là một vũ công

Trần Vĩnh Giai (Genevieve Long/The Epoch Times)

Trần Vĩnh Giai (Yungchia Chen) nói chuyện và cử động với vẻ duyên dáng trầm tĩnh của một vũ công đã rèn luyện suốt cuộc đời. Danh sách dài những giải thưởng, bằng khen và danh hiệu trong sự nghiệp 27 năm của anh cho thấy xuất thân giàu chất nghệ thuật của anh.

Chỉ 3 năm trước, anh Trần nghĩ rằng mình đã kết thúc sự nghiệp thi đấu và thậm chí nghĩ đến chuyện giải nghệ. Vết đứt dây chằng ở gót chân trong một buổi biểu diễn năm 2004 đã khiến anh chững lại và cảm nhận về tuổi tác của mình, với vai trò một vũ công.

Nhưng khi được tuyển vào một cuộc thi vũ đạo tại New York, anh Trần đã có cơ hội cuối cùng để trở lại sân khấu trung tâm – và anh đã nắm lấy nó.

Năm 2005, khi còn đang giảng dạy vũ đạo tại Đại học Nghệ thuật Đài Loan, anh Trần đã được phát hiện bởi Tia Zhang, một nghệ sĩ tốt nghiệp từ Trường Múa Bắc Kinh danh tiếng và là vũ công của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận (Shen Yun Performing Arts), một công ty nghệ thuật trình diễn có trụ sở tại New York. Zhang cuối cùng đã thuyết phục được anh tham gia Cuộc thi Vũ đạo năm 2007 của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV) được tổ chức tại New York. Anh đã giành giải nhất.

Đối với anh Trần, điều ngạc nhiên không phải là chiến thắng trong cuộc thi này – anh đã giành được vô số giải thưởng trong sự nghiệp của mình – mà là anh vẫn còn có thể bước lên sân khấu và biểu diễn.

“Tôi thấy ngạc nhiên khi trong cuộc thi ấy tôi vẫn có thể nhảy múa – tôi vẫn có thể tham gia và giành được một giải thưởng”, anh Trần hồi tưởng lại.

“Tôi đã quyết định nhiều lần rằng tôi sẽ không biểu diễn vũ đạo nữa.”

Giờ đây, ngoài việc là một giáo viên tại Học viện Nghệ thuật Phi Thiên, anh Trần còn là biên đạo múa và vũ công chính của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận. Anh Trần thấy cuộc đời mình gắn liền với việc bảo tồn nền văn hóa cổ truyền Trung Hoa cho các thế hệ mai sau.

“Tôi nghĩ rằng vũ đạo Trung Quốc có nhiều tầng ý nghĩa đối với con người”, anh Trần nói.

Sự khởi đầu sớm

Sự nghiệp vũ công của anh Trần đã bắt đầu khi anh còn là một đứa trẻ tại Trung Quốc. Anh đã bị cuốn hút bởi vũ đạo, nhưng những điều mà anh thấy lại thiếu ý nghĩa nội hàm mà anh mong muốn biểu đạt.

“Khi tôi còn là một cậu bé, trong thời Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc, không có gì khác ngoài việc theo dõi những tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc”, anh Trần nói.

Năm 11 tuổi, anh Trần tham gia Ban Vũ đạo Trường Cao đẳng Quý Châu, và năm 1984 khi tròn 16 tuổi, anh đã trở thành thành viên của Đoàn Múa Quý Châu.

Niềm đam mê của anh Trần đối với nghề múa đã mang đến cho anh sự nghiệp vũ công với một danh sách dài những giải thưởng lừng lẫy, bao gồm cả giấy chứng nhận trao truyền những tinh hoa của vũ đạo cổ điển Trung Quốc cho các thế hệ tương lai, khi học trò của anh giành được một giải thưởng. Anh đã được nhận giải “Gardener Award” với tư cách một giáo viên/biên đạo múa khi các học trò của anh giành vị trí thứ 2 tại Cuộc thi Vũ đạo trường Cao đẳng Nghệ thuật Quốc gia Đào Lý Bôi, tháng 8 năm ngoái tại Trung Quốc.

Cuộc thi Vũ đạo Đào Lý Bôi, được nói đến như là “Giải Oscar cho các vũ công Trung Quốc”, được các viện vũ đạo và nghệ thuật biểu diễn khác hết sức tôn trọng. Đây là cuộc thi lớn nhất trong nước và là cuộc thi vũ đạo duy nhất có nhiều hạng mục khác nhau.

Khi ở Đài Loan, anh cũng được đắm mình trong cơn mưa giải thưởng, bao gồm Formosa Award năm 2004, giải thưởng cao nhất của Đài Loan tại một cuộc thi múa quốc gia. Cùng năm ấy, anh được nhận giải thưởng thành tựu trọn đời gọi là “Giải thành tựu cho Vũ công Phượng hoàng bay”.

Năm 1995, anh kết hôn với một phụ nữ Đài Loan và chuyển sang Đài Loan, nơi anh tiếp tục sự nghiệp biểu diễn vũ đạo của mình. Hiện giờ ở tuổi 38, anh đang truyền lại truyền thống này cho gia đình mình – cả hai người con trai của anh đều đang học vũ đạo Trung Quốc.

Sự khởi đầu mới

Cuộc đời của anh Trần gần như là đã trải qua một bước ngoặt sau khi anh cùng gia đình chuyển sang Hoa Kỳ hồi năm ngoái. Anh bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp, hay Pháp Luân Công, một môn thiền định bị đàn áp tại Trung Quốc đại lục quê hương anh.

Sau một năm tập Pháp Luân Công, nước da vàng vọt một thời của anh bắt đầu thay đổi.

“Trước đây, ngay cả khi tôi không đi tranh cãi với người nào đó, tôi cũng thấy trong lòng buồn rầu”, anh Trần nói. “Tại sao người này lại có nhiều hơn tôi? Tôi thấy ganh tỵ, có chút không vui. Giờ đây, tôi đã biết cách loại bỏ nó.”

Là một vũ công, ở trên sân khấu đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối để tránh bị mắc lỗi. Anh nói rằng một cách giúp anh tập trung là đặt hết sự chú ý vào vai diễn, để trở thành nhân vật mà mình đang thủ vai. Sự hy sinh của anh thật to lớn, nhưng trong mắt anh, đó chính là biểu diễn.

“Vũ đạo là luyện tập, là học hỏi; nó thực sự liên quan đến sự chịu đựng và chịu gian khổ”, anh Trần nói. “Trong quá trình này, trong sự chịu đựng này, bạn phải tìm được niềm vui.”

Những buổi biểu diễn thật chi tiết và giàu màu sắc, được dàn xếp công phu, và nội hàm mà chúng mang đến cho khán giả là sự trở về với văn hóa cổ truyền Trung Quốc.

“Việc biểu diễn này mang tính truyền thống hơn, cho nên nó là một loại văn hóa chân chính hơn đối với khán giả”, anh Trần nói. “Tôi nghĩ rằng chúng liên quan tới nền văn hóa truyền thống này.”

Dù đã đạt được nhiều thành tích, anh Trần không nghĩ đến việc sớm dừng sự nghiệp biểu diễn vũ đạo của mình. Anh nói rằng trong 5 đến 10 năm tới, anh muốn đào tạo các học sinh và quảng bá vũ đạo Trung Hoa trên quốc tế.

“Tôi nghĩ rằng vũ đạo truyền thống Trung Quốc tôn vinh nền văn hóa truyền thống và tinh khiết, nó khá toàn diện”, anh Trần nói.

>> Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Thần Vận.

Genevieve Long
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?