Tác động của ‘Cửu Bình’: Người dân Trung Quốc biết rằng chế độ sẽ sụp đổ

Ông Karma Namgyal, tổng thư ký Dhokham Chushi Gangdruk Mỹ - Tây Tạng phát biểu về nhu cầu của người Tây Tạng để trở nên thương xót người Trung Quốc và nhận ra rằng vấn đề chính là ĐCSTQ. Ông đã phát biểu vào ngày 4 tháng 12 năm 2009 tại Rockville, Md. về tác động của Cửu Bình. (Xi Ming/The Epoch Times)

ROCKVILLE, Md.—Một số nhà hoạt động từ Trung Quốc và các nước cộng sản láng giềng đã tụ họp cùng nhau vào ngày 4 tháng 12 năm 2009 để thảo luận về tác động của cuốn sách “Cửu Bình” tại Trung Quốc và hải ngoại. Một hệ quả là Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang gặp khó khăn khi tuyển mộ thêm đảng viên. Một hệ quả khác là những công dân bình thường đang nhận ra rằng cách duy nhất và trước hết để Trung Quốc tiến lên là phải tự giải thoát họ khỏi ĐCSTQ và văn hóa đồi bại của nó.

Hai diễn đàn đã được triệu tập để thảo luận về cuốn sách, bao gồm 9 bài xã luận hay “bình” mà Thời báo Đại Kỷ Nguyên xuất bản vào tháng 11 năm 2004. Diễn đàn được tổ chức tại  Rockville, Md., một thành phố cách Washington D.C. 21 dặm.

“‘Cửu Bình’ là một bộ sưu tập vạch trần các tội ác đã được tiến hành bởi Đảng Cộng sản và tiết lộ bản chất thật sự của nó”, lời ông Wei Jingsheng, một trong những nhà bất đồng chính kiến hàng đầu ở Trung Quốc, “Cha đẻ” của phong trào dân chủ Trung Quốc, người có gần 18 năm ở trong nhà tù Trung Quốc vì ủng hộ dân chủ.

Ông Wei nói rằng ngay cả ông cũng chưa biết hết số nạn nhân của ĐCSTQ, và khen ngợi cuốn sách vì đã tiết lộ “một cách có hệ thống” điều này. Các nạn nhân biết rằng họ đã bị chụp mũ nhưng Cửu Bình đã tăng cường nhận thức của họ, từ các cá nhân bị ngược đãi (hay tồi tệ hơn) cho tới nguồn gốc, và rằng chính hệ thống cộng sản là “căn nguyên.”

Những người trình bày tại diễn đàn nói rằng Cửu Bình hữu ích khi soi sáng sự đấu tranh của họ với ĐCSTQ, thay thế kinh nghiệm của họ trong một bối cảnh rộng lớn hơn và thức tỉnh nhận thức tâm linh cao cả hơn của họ. “Cửu Bình” thực sự được đề cập đến là “giải thoát tâm hồn”, theo lời giáo sư Yanjun Sun, nhà nghiên cứu thỉnh giảng tại Đại học Hawaii khi ông công khai thoái ĐCSTQ vào tháng 5. Ông thấy cuốn sách đã làm sáng tỏ sự thật rằng người Trung Quốc không “bạo lực và cách mạng” theo cách của ĐCSTQ, mà có thể nhờ cuốn sách để “thoát khỏi xiềng xích của ĐCSTQ và chuyển sang một xã hội tốt đẹp hơn một cách hòa bình” “chỉ trong một đêm”.

Ông Karma Namgyal, tổng thư ký Dhokham Chushi Gangdruk Mỹ – Tây Tạng nói rằng việc xem phim Cửu Bình nhắc ông nhớ tới việc cha ông thường kể cho ông nghe những câu chuyện về bản chất thật sự của cộng sản. “Nếu [những người cộng sản] đều tới Tây Tạng, họ sẽ hủy hoại con người, phá hoại nền văn hóa, giết hại người dân, mảnh đất, môi trường,…” ông Namgyal nhắc lại lời cha ông. Trở lại những năm 1950, họ chưa có Cửu Bình nhưng “[Cửu Bình] là ý thức chung của người dân Tây Tạng”, ông nói.

Phong trào thoái Đảng Cộng sản

Một hệ quả lớn của Cửu Bình là phong trào thoái Đảng được phát sinh ngay sau đó. Hiệu quả của nó là vào thời điểm bài báo này được viết, 64 triệu người – đa phần là người Trung Quốc tại Đại Lục – đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới, Đội thiếu niên Tiền phong và Đoàn thanh niên Cộng sản.

Bà Ting Shen, đại diện Liên hiệp Nạn nhân Trung Quốc đã  mô tả suy nghĩ của bà về những người mà bà giúp lấy lại tài sản từ tay các quan chức hủ bại của ĐCSTQ. Tổ chức của bà bảo vệ những người sở hữu tài sản mà bị cưỡng bức di dời và phá nhà để dọn dẹp cho Expo 2010 tại Thượng Hải. “Thậm chí nếu họ lấy lại được tài sản, họ biết rằng họ có thể mất nó chỉ trong một đêm”, bà Shen nói. Những người này, bà nói, “không chỉ muốn được trả lại tài sản mà còn muốn thấy sự kết thúc của ĐCSTQ.”

‘Đảng có vẻ mạnh, nhưng thực ra rất yếu’

Giáo sư Sen Nieh, nhà tổ chức những diễn đàn này và là chủ tịch của Thời báo Đại Kỷ Nguyên – Washington D.C., đã chỉ ra rằng trong khi mỗi người Trung Quốc thật tâm thoái Đảng, ĐCSTQ luôn cố gắng gia tăng số đảng viên, bao gồm cả con số giả tạo. Đây là cách mà họ đáp trả lại Cửu Bình và phong trào thoái Đảng.

Bình luận viên của Đài truyền hình Tân Đường Nhân, ông Tianliang Zhang, giáo sư trường Đại học George Mason đã cung cấp một vài bằng chứng về cách mà tâm trí người dân Trung Quốc đã thay đổi sau năm 2004, khi Cửu Bình được xuất bản. Vào năm 1989, “sinh viên quỳ trước Đại lễ đường Nhân dân, cầu khẩn lãnh đạo Đảng đi ra và nói chuyện với họ”, và cuộc biểu tình trên quảng trường Thiên An Môn đã trở thành một cuộc thảm sát. Vào lúc ấy, các sinh viên đã không muốn từ bỏ Đảng tận trong tâm họ. Ông Zhang nêu lên sự tương phản rằng vào tháng 6 vừa qua, tại một huyện nhỏ, một số người đã đốt cháy một trụ sở cảnh sát. “Người dân đã mệt mỏi vì ĐCSTQ và giờ đang muốn loại bỏ nó”, ông Zhang kết luận.

Cô Lisa Đào, giám đốc Trung tâm Dịch vụ thoái Đảng Toàn cầu tại Washington nói rằng mới đây 73 thành viên của ĐCSTQ đã thoái Đảng để đáp ứng lời kêu gọi cho Trung Quốc. Cô nói rằng đĩa DVD “Cửu Bình” được bán ở chợ đen với giá 15 nhân dân tệ (xấp xỉ 2 đô-la Mỹ) ở Thượng Hải và một số thành phố tại tỉnh Tứ Xuyên.

Bin He, bình luận viên của Đài truyền hình Tân Đường Nhân nói rằng sau khi có được quyền lực trong 60 năm, sẽ là hợp lý khi hỏi tại sao ĐCSTQ không thể cho người dân hưởng một số quyền kiểm soát và tự do. “Nhưng ĐCSTQ biết rằng nó rất yếu. Nó chỉ trông mạnh ở bề ngoài. Nó biết rằng nó là kẻ thù số một của nhân dân, cho nên nó sẽ không buông quyền kiểm soát với nhân dân.”

‘Vấn đề không phải là người dân Trung Quốc, mà là ĐCSTQ’

Trung Quốc không phải là quốc gia duy nhất chịu sự thống trị độc đoán của độc tài cộng sản. Tây Tạng, Lào, Cambodia, Bắc Hàn và Việt Nam cũng phải chịu đựng điều đó, và hầu hết những quốc gia Châu Á này đều có đại diện tại hai diễn đàn. Những người Tây Tạng đã nằm dưới sự thống trị của ĐCSTQ trong 51 năm và cũng phải chứng kiến 1,2 triệu người bị giết hại, đưa vào các trại lao động cải tạo và gửi tới các bệnh viện tâm thần, theo Jingmei Liangjia, từ Cộng đồng Tây Tạng Khu vực Thủ đô.

Ông đã nhận ra rằng người Trung Quốc không chống lại Cửu Bình, mà chỉ có những người cộng sản. Người đồng bào của ông, ông Namgyal nói: “Chúng ta phải phân biệt giữa người Trung Quốc và người cộng sản.”

“Khi Cửu Bình ra mắt, người dân đã nhận ra rằng hàng triệu người đang phải chịu đựng theo cùng một cách. Người Trung Quốc tại Đại Lục đang phải chịu đựng theo cùng một cách với người Tây Tạng, người Lào, người Cambodia và người Việt Nam. Chúng ta đều là nạn nhân. Do đó, chúng ta nhận ra rằng, không phải người Trung Quốc, mà chính Đảng Cộng sản mới là vấn đề”, lời cô Genie Nguyễn, chủ tịch và người sáng lập Tiếng nói Việt kiều tại Mỹ.

Tác giả: Gary Feuerberg

(Theo The Epoch Times)

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Tin thế giới
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?