Cuộc bức hại sẽ không chấm dứt cho đến khi ĐCSTQ bị giải thể

 
 Standard Podcast: Play Now | Play in Popup | Download

Trung Quốc vi phạm nhân quyền đối với các học viên Pháp Luân Công

Những tù nhân lương tâm: Các học viên Pháp Luân Công bị bức hại tàn bạo tại Trung Quốc (Báo cáo của Thời Báo Đại Kỷ Nguyên)

Những tù nhân lương tâm: Các học viên Pháp Luân Công bị bức hại tàn bạo tại Trung Quốc (Báo cáo của Thời Báo Đại Kỷ Nguyên)

Ngày 20 tháng 7 năm 2009 đánh dấu 10 năm tưởng nhớ cuộc bức hại Pháp Luân Công của Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Mười năm qua vừa đáng chú ý lại vừa đau lòng. Với sự phổ biến của “Cửu Bình”, nhiều người hơn nữa đã đến để hiểu về bản chất của ĐCSTQ. Tôi không nghĩ cuộc bức hại sẽ chấm dứt cho đến khi ĐCSTQ bị giải thể.

Trước hết, chỉ riêng mình ĐCSTQ có động cơ để bức hại Pháp Luân Công. Pháp Luân Công đang được tập luyện trên 114 quốc gia và vùng lãnh thổ. Những lợi ích của Pháp Luân Công đối với sức khỏe và đạo đức là minh chứng rõ ràng. Điều mà Pháp Luân Công mang lại là những gì mà tất cả các xã hội bình thường đều cần.

Khi Giang Trạch Dân quyết định đàn áp Pháp Luân Công, ông ta đã làm việc đó bằng lòng ghen tị và sự sợ hãi. Họ Giang đã đố kị vì Pháp Luân Công đã thu hút trên 100 triệu học viên trung thành.

Điều mà họ Giang sợ nhất là sức mạnh to lớn về đạo đức và tinh thần của Pháp Luân Công. Chỉ có những người xấu xa nhất và đảng tà ác nhất mới lựa chọn để đối nghịch lại với đạo đức và một môn tập luyện có ích tuân theo Chân, Thiện, và Nhẫn. Pháp Luân Công được tập luyện khắp nơi trên thế giới – và chỉ có chính quyền Trung Quốc đã quyết định đàn áp Nó.

Cuộc bức hại đòi hỏi phải có các nguồn lực

Thứ hai, chỉ có ĐCSTQ mới có các nguồn lực để đề xướng và duy trì một chiến dịch chống Pháp Luân Công. Những thành phần cần thiết cho cuộc bức hại gồm có bắt bớ, kiện tụng, ra tòa và xét xử, các báo cáo truyền thông vu khống, những đặc vụ, các nhà tù và các trại lao động, và toàn bộ hệ thống Ngoại giao mà có thể đe doạ và đạt được thoả thuận với Chính phủ các nước để giữ im lặng trước cuộc bức hại này.

Tất cả những hình thức này đòi hỏi có sự hỗ trợ về kinh tế và một hệ thống thực thi sự cưỡng bức, gồm có quân đội và cảnh sát. Nói cách khác, toàn bộ máy quốc gia sẽ phải tuân theo những sắp đặt đó một cách mù quáng, mà không hề có bất kỳ sự kiểm tra và cân nhắc nào, nhằm thực hiện thành công cuộc bức hại này.

Vì mục đích thực hiện cuộc bức hại, Giang Trạch Dân đã thành lập “phòng 610” hoạt động ngoài sự kiểm soát của bộ máy Hành pháp, Tư pháp, và các chi nhánh của Chính Phủ. Đó là lý do vì sao tôi dám chắc rằng chỉ có ĐCSTQ mới có các phương tiện để đàn áp Pháp Luân Công một cách toàn diện như vậy.

Trong một xã hội bình thường, các phương tiện truyền thông độc lập có thể vạch trần sự lạm dụng quyền lực đó, các luật sư có thể bào chữa cho những ai bị oan uổng, các toà án có thể thi hành luật pháp, và một cuộc bức hại như vậy không thể xảy ra được.

Hơn nữa, tôi không tin chắc chắn rằng ĐCSTQ sẽ thay đổi quyết định tiếp tục tiến hành cuộc bức hại Pháp Luân Công. Vì ĐCSTQ mà sửa sai những lỗi lầm của nó thì sẽ phải có một cơ chế để tiến hành sự sửa sai đó.

ĐCSTQ hoàn toàn đã vứt bỏ ý nghĩa của sai và đúng, sự thấu cảm, lịch thiệp, hay sự xấu hổ. Cơ chế một đảng của nó cũng không cho phép bất kỳ một sự kiểm tra và cân nhắc nào bên trong chính thể đó. Như thế, không thể nào khiến cho ĐCSTQ bỗng dưng phát triển một lương tâm và chấm dứt cuộc bức hại.

Thêm vào đó, việc đổi vị trí của nó trong cuộc bức hại sẽ có nghĩa là những kẻ mà phải chịu trách nhiệm đối với cuộc bức hại sẽ bị mang ra công lý. Đó là lý do tại sao ĐCSTQ không thể nào thay đổi vị trí của nó.

Thủ phạm cũng là nạn nhân

Cuộc bức hại chống lại Pháp Luân Công làm tổn thương không chỉ các học viên Pháp Luân Công. Những thủ phạm là những nạn nhân thực sự. Nhằm tiến hành một cuộc bức hại tàn bạo, ĐCSTQ phải loại trừ đi tất cả sự lương thiện trong quần chúng.

Những ai tin vào nghiệp lực luân báo đều biết rằng những thủ phạm đó sẽ đối mặt với một kết thúc bi thảm. Các học viên Pháp Luân Công quảng bá sự thật ra công chúng để can ngăn họ khỏi dính líu vào những tội ác này và nhận được sự đền đáp.

Cuộc bức hại đối với Pháp Luân Công cũng làm tổn thương tất cả người dân Trung Quốc, kể từ lúc cuộc bức hại dựa trên sự lạm dụng luật pháp và sự suy đồi về đạo đức.

Khi một xã hội không tuân theo luật pháp, bất kỳ ai cũng trở thành nạn nhân. Chẳng hạn, để bức hại những người phản kháng – những người từ chối tái định cư trong những nỗ lực đô thị hoá ồ ạt của chính phủ, chính phủ thường dán nhãn phản động cho những người này là các học viên Pháp Luân Công. Cảnh sát sau đó còn đánh đập hay thậm chí giết hại những người này mà không cần nghĩ tới hậu quả.

ĐCSTQ cũng hiểu rằng nếu tất cả những người dân đều có một cảm giác mạnh mẽ về đạo đức, họ sẽ phản đối cuộc bức hại tàn bạo này. Đó là lý do nó cố gắng phá huỷ tiêu chuẩn đạo đức của người Trung Quốc. Chính vì vậy, xã hội Trung Quốc thường bị hại bằng những thảm kịch – như là những cái chết gây ra bởi các công trình xây dựng dưới tiêu chuẩn cho phép hay thực phẩm độc hại. Điều này đe doạ sức khoẻ và hạnh phúc của mọi người dân ở Trung Quốc.

Để chấm dứt những hành động tàn bạo gây ra bởi các tội ác của ĐCSTQ, và giả định rằng ĐCSTQ sẽ không thay đổi chính mình, chúng ta phải giải thể ĐCSTQ. Vấn đề này đã được giải thích rất rõ ràng trong cuốn “Cửu Bình”. Đây là một quan điểm đáng chú ý khi nhắc lại trong lễ tưởng niệm 10 năm cuộc bức hại Pháp Luân Công.

Tác giả: Trương Thiên Lượng

(Theo The Epoch Times)

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?