Đa số người Mỹ có tinh thần chống Cộng không mệt mỏi đến mức đáng kinh ngạc

Nhân cuộc gặp gỡ hôm thứ Năm giữa tổng thống Obama và Đức Đạt Lai Lạt Ma, CNN đã thực hiện một cuộc thăm dò ý kiến về thái độ của người Mỹ đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Ít ra mà nói, thì kết quả là một sự bất ngờ thú vị.

Trước hết, không có gì đáng ngạc nhiên rằng Đức Đạt Lai Lạt Ma rất được yêu mến ở Hoa Kỳ. Phần còn lại của cuộc thăm dò ý kiến về  Tây Tạng dường như trái ngược nhau lúc ban đầu:

“Gần ba phần tư người Mỹ cho rằng Tây Tạng nên phải là một quốc gia độc lập, theo một cuộc thăm dò toàn quốc mới đây.

“Tuy nhiên, kết quả khảo sát được công bố hôm thứ Năm của CNN/Opinion Research Corp cũng chỉ ra rằng hầu hết người Mỹ nghĩ rằng điều quan trọng hơn là gìn giữ những mối quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc thay vì biểu đạt thái độ về Tây Tạng.”

Một lần nữa, điều đó nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng chúng ta phải nhớ rằng bản thân Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nhiều lần nhấn mạnh rằng ông không yêu cầu nền độc lập, và chính ông cũng đang cố gắng xây dựng các cầu nối đến Trung Nam Hải. Hãy đặt sang một bên vấn đề độc lập, người dân Mỹ đang chủ yếu đi theo sự dẫn dắt của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

Trong khi đó, đúng như mong đợi, nhân quyền vẫn là điều đầu tiên người Mỹ nghĩ đến:

“Cuộc thăm dò cũng cho thấy rằng 53% cho biết điều quan trọng hơn là Hoa Kỳ phải biểu đạt lập trường mạnh mẽ về nhân quyền ở Trung Quốc hơn là giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp với Bắc Kinh, với 44% nói rằng mối quan hệ tốt đẹp [với Trung Quốc] là quan trọng hơn.”

Mọi chuyện trở nên thú vị ở “vấn đề Đài Loan”:

“Với sai số 6 điểm, cuộc khảo sát cũng cho thấy nhiều người Mỹ [hơn] nói rằng việc dùng vũ lực để đưa ra một lập trường mạnh mẽ về Đài Loan là quan trọng hơn là duy trì quan hệ tốt đẹp với Bắc Kinh.”

Hãy đọc lại một lần nữa, chậm rãi, và bạn sẽ thấy đó là lời tuyên bố kịch tính như thế nào.

Chúng ta đang nói về Đài Loan (cũng được biết đến với tên Cộng hòa Trung Hoa), một chủ đề tế nhị đến mức ngay cả cộng đồng chống Cộng cũng phải xử lý một cách cẩn trọng. Khiến cho các vấn đề còn khó khăn hơn nữa, giải pháp mà hầu hết những người chống Cộng sẽ chọn (một phong trào chống Cộng sẵn sàng giúp Đại lục lật đổ ĐCSTQ và sau đó tái thống nhất với một Trung Quốc dân chủ) đã biến mất trong vài năm qua ở Đài Loan do những sự kiện dẫn đến sự phân cực giữa thân Cộng và chống Cộng/ủng hộ độc lập, trong đó phe chống Cộng cũng đang chịu hậu quả của dư âm tham nhũng nghiêm trọng, cho phép phe thân Cộng càn quét chiến trường bầu cử trong năm 2007 và 2008.

Trên đó, cuộc thăm dò đã hỏi về việc “dùng vũ lực để đưa ra một lập trường mạnh mẽ về Đài Loan.” Nói cách khác, người dân Mỹ—vốn đang ở giữa một cuộc chiến hai phía chống al-Qaeda và Đại suy thoái—được hỏi về việc tham chiến có hiệu lực để bảo vệ quốc đảo dân chủ này, cùng với tất cả những rắc rối của nó, chống lại một thế lực có khả năng (và sẽ sớm trở thành) một siêu cường.

Bất chấp tất cả những điều đó, người dân Mỹ vẫn trả lời “Tôi đăng ký.”

Đây là ví dụ mới nhất—và có thể là kịch tính nhất—về tinh thần chống Cộng không mệt mỏi của người Mỹ. Phần lớn những năm 1990, đa số người Mỹ gọi “Trung Quốc” là một hiểm họa (ý là họ nói đến ĐCSTQ, tin tôi đi), nhưng một phần, đó có thể là phản ứng của Đảng Cộng hòa trước “sự dính líu” của chính quyền Clinton với chế độ này.

Giờ đây, năm 2010, các thành viên của Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ đều nhìn thấy một trong những “sự dính líu” của chính họ trong Nhà Trắng trong một nỗ lực nhằm đạt được sự hợp tác của Bắc Kinh đối với những mục đích chính sách đối ngoại tương ứng của họ. Mặc dù vậy, tinh thần chống Cộng của người Mỹ vẫn không suy giảm. Nếu có,  thì nó đã trở nên kiên quyết hơn (Tôi biết rằng không có cuộc thăm dò nào nói rằng người Mỹ trong những năm 1990 lại sẵn lòng sử dụng quân lực để bảo vệ Đài Loan).

Trong những năm 1930, Đảng Dân chủ theo đuổi việc chống Phát-xít: họ đã hoàn toàn thống trị chính trường nước Mỹ cho đến năm 1953. Cuối thập niên 1970, Đảng Cộng hòa kiên quyết chống lại chủ nghĩa Cộng sản ở Châu Âu. Từ năm 1980 đến năm 2008, họ là lực lượng chèo lái chính trường nước Mỹ.

Cuộc thăm dò này xác nhận điều mà tôi đã nói trước đây, và tôi buộc phải nhắc lại rằng: Đảng nào đi theo đa số chống Cộng thì sẽ là Đảng đa số trên chính trường Mỹ trong it nhất là thế hệ tiếp theo. Nếu lịch sử là một dấu hiệu nào đó, thì nó cũng sẽ dẫn dắt nhân dân Hoa Kỳ và Trung Quốc đến chiến thắng ĐCSTQ.

Điều mà chúng ta vẫn chưa biết—và tốt nhất là hiểu ra được sớm—đó là: Đảng nào sẽ là đảng đó? Người ta có thể tranh luận cho là Đảng Dân chủ hoặc Đảng Cộng hòa. Trên thực tế, những người theo chủ nghĩa tự do và những người bảo thủ nhiều khả năng hơn những người mềm mỏng là những người chống Cộng, làm phức tạp hơn không chỉ những dự đoán theo đảng phái mà còn, quan trọng hơn là, khiến việc xây dựng một liên minh chính trị trở nên khó khăn hơn.

Tuy nhiên, cuộc thăm dò này đã cho thấy rõ ràng rằng liên minh này có thể được thành lập, và các sự kiện trên toàn thế giới đã cho thấy rằng nó phải được thành lập. Vẫn còn những câu hỏi là: khi nào và ai?

D.J. McGuire là người đồng sáng lập China e-Lobby và là tác giả của “Rồng trong bóng tối: Bằng cách nào và Tại sao Trung Quốc Cộng sản lại tiếp tay cho kẻ thù của chúng ta trong cuộc chiến chống khủng bố.”

Bài viết này thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Tác giả: D. J. McGuire
(Theo Theepochtimes.com)

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?