Các nhà hoạt động nhân quyền nói chuyện với Tổng thống Obama

WASHINGTON—Khoảng 150 nhà hoạt động nhân quyền dày dạn, trên tuyến đầu từ khắp nơi trên thế giới đã đến Washington, D.C từ ngày 16 đến 19 tháng 2 để dự “Hội nghị Thượng đỉnh Nhân quyền Washington 2010: Khẳng định những quyền tự do căn bản.” Những nhà hoạt động nhân quyền này muốn đặt ra một kế hoạch hành động về nhân quyền cho chính quyền của Tổng thống Obama.

Trợ lý bộ trưởng ngoại giao phụ trách Dân chủ và Nhân quyền Michael Posner, sau cuộc họp về vấn đề Guantanamo ở Brussels, ngày 27/1/2010. Ông đã phát biểu tại "Hội nghị Thượng đỉnh Nhân quyền Washington 2010: Khẳng định những quyền tự do căn bản.” hôm 19/2. (Ảnh: John Thys/AFP/Getty)

Theo nhiều nhà hoạt động nhân quyền, các nước dân chủ phải làm nhiều hơn nhiều để bảo vệ nền dân chủ và tự do. Các chính phủ độc tài đang sử dụng nhiều nguồn lực hơn và tinh vi hơn để trấn áp quyền tự do biểu đạt, tự do hiệp hội, và nhân quyền, và các nước dân chủ cần phải cảnh giác hơn nếu không họ sẽ thấy mình bị nẫng tay trên tại những nơi như Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc.

“Tất cả các nước dân chủ phải chịu trách nhiệm nào đó đối với điều đã xảy ra cho Hội đồng Nhân quyền,” ông Jennifer Windsor, giám đốc chấp hành của tổ chức Freedom House, nói tại viện bảo tàng hôm 19 tháng 2. Các nền dân chủ cần “làm nhiều hơn trong việc bảo vệ những quyền tự do căn bản,” dẫn lời ông Windsor.

Một phân nhóm gồm 24 nhà hoạt động nhân quyền hôm 18 tháng 2 đã gặp gỡ các quan chức cao cấp của chính quyền và các nhân viên An ninh Quốc gia cao cấp. Các quan chức này đã nghe những báo cáo từ các cuộc đấu tranh trên tuyến đầu cho tự do và dân chủ. Cuộc họp đã diễn ra tại Phòng Roosevelt nằm ở Cánh Tây của Nhà Trắng, và do Cố vấn An ninh Quốc gia, Tướng James L.Jones, chủ trì.

Tổng thống Obama đã tham dự trong khoảng 30 phút và “cam kết rằng chính quyền của ông sẽ tiếp tục phấn đấu để đi theo những tiêu chuẩn chung mà chúng ta bảo vệ, và nhấn mạnh cam kết của ông đối với việc tham gia cho cả xã hội dân sự và các công dân bình thường,” thư ký báo chí Nhà Trắng nói trong một bản tuyên bố.

Lời tuyên bố của Nhà Trắng dường như có ý nói rằng chính sách của Hoa Kỳ cần phải đi qua những chính phủ mà họ có quan hệ ngoại giao, và vươn tới người dân và các tổ chức phi chính phủ (NGO). Một lời chỉ trích được đưa ra tại cuộc họp ở Nhà Trắng là sự đồng thuận của chính quyền Obama đối với các chính phủ Ai Cập và Bolivia qua việc ngừng viện trợ cho các tổ chức xã hội dân sự. Các nhà hoạt động tại cuộc họp này đã lấy làm tiếc cho những hành động đó. Các NGO là một thể chế quan trọng để ủng hộ các giá trị dân chủ và sự bảo vệ nhân quyền, và việc bảo vệ nhân quyền của họ sẽ khó khăn hơn khi họ không thể nhận được tài trợ từ bên ngoài nước họ.

Các nhà hoạt động này chủ yếu là những người có liên quan đến các NGO về nhân quyền và các phương tiện truyền thông. Hai trong số các NGO đó là nhà bảo trợ cho hội nghị thượng đỉnh này: Freedom House và Human Rights First.

Freedom House được thành lập năm 1941, là một tổ chức phi chính phủ độc lập ủng hộ “sự mở rộng tự do” trên thế giới, và hoạt động với như là một “chất xúc tác” cho nền dân chủ, theo bản tuyên bố nhiệm vụ của họ. Human Rights First, thành lập năm 1978, đã đóng một vai trò lãnh đạo trong việc bảo vệ người tị nạn, quyền hợp pháp quốc tế, và chống tra tấn.

Nhà hoạt động nhân quyền Michael Posner: Từ người ngoài cuộc thành người trong cuộc

Một người tham dự là một ngoại lệ cho quy định chung rằng những nhà hoạt động đều đến từ khu vực tư nhân. Michael Posner, trợ lý bộ trưởng Cục Dân chủ, Nhân quyền và Lao động tại Bộ Ngoại giao, là một nhân vật nổi bật trong số những nhà lãnh đạo nhân quyền, với cương vị là giám đốc chấp hành của tổ chức Human Right First từ năm 1978 đến năm 2006, và là chủ tịch của Human Rights First, từ năm 2006 đến năm 2009. Việc bổ nhiệm ông năm tháng trước đã khiến một mình ông trở thành người thứ hai có lịch sử hoạt động nhân quyền đạt được chức vị cấp cao nhất về nhân quyền trong chính phủ.

Ông Posner nói rằng Tổng thống Obama và Ngoại trưởng Clinton đều đi theo một chính sách gồm ba khái niệm tổng quát. Thứ nhất, nguyên tắc mời tham gia đối thoại. “Mời bạn hay thù tham gia đối thoại, nhưng nhân quyên phải là một phần của cuộc thảo luận.” Trong khi thừa nhận rằng Liên Hợp Quốc là “một thể chế hoạt động rất không có kết quả”, chúng ta vẫn cần “nhiều đối thoại hơn” tại Liên Hợp Quốc. Chúng ta đã quyết định tái gia nhập Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc. “Đó là một quyết định đúng đắn,” ông nói. “Chúng ta cần phải ở đó để dẫn nó quay trở lại một định hướng tốt hơn.”

Nguyên tắc thứ hai:  “Chúng tôi tin vào một tiêu chuẩn duy nhất áp dụng cho tất cả các nước bao gồm cả nước ta… Chúng tôi có rất nhiều vấn đề trong xã hội của chính chúng ta,” ông nói. Là một phần của bản Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát của Hoa Kỳ, trong đó tất cả 192 nước thành viên của Liên Hợp Quốc đều thông qua 4 năm một lần, các quan chức Hoa Kỳ trong đó có Posner đang họp với các tổ chức quyền công dân khác nhau trên khắp đất nước. Ông nói: “Có những nơi mà chúng ta cần cải thiện. Chúng ta cần phải đi đầu bằng cách làm gương, nếu chúng ta muốn được nhìn nhận một cách nghiêm túc.”

Posner đã đề cập đến những chính sách liên quan đến các vấn đề an ninh quốc gia, bao gồm việc đối xử với các tù nhân, như là cần một sự thừa nhận trung thực các vấn đề của chúng ta.

Cuối cùng, Posner nói rằng chính sách mới đã công nhận mối quan hệ bền chặt giữa sự phát triển nền dân chủ và nhân quyền. Ông nói rằng chúng ta cần phải làm việc với một định nghĩa rộng hơn về dân chủ hơn là chỉ việc bầu cử, vốn chỉ là một khía cạnh của dân chủ. Chúng ta cần “trao quyền cho xã hội dân sự, củng cố các phương tiện truyền thông, xây dựng nền pháp quyền, sự minh bạch, và có trách nhiệm—những thứ khiến cho các xã hội vận hành.”

“Có nhiều, nhiều nước thao thức mỗi đêm để tìm cách kìm hãm hoạt động của các NGO, đặc biệt là trong lĩnh vực nhân quyền—hạn chế truy cập, hạn chế quyền đăng lý của các NGO, hạn chế các nguồn tài trợ ở nước ngoài.” Posner đã nhắc đến Ai Cập, Trung Quốc, và Bolivia như là những nước nhắm vào các NGO của mình. Posner nói rằng Hoa Kỳ phải đấu tranh với điều đó một cách sáng tạo và mạnh mẽ. “Đó là một phần của điều gọi là nhân quyền.”

Gary Feuerberg
(Theo The Epoch Times)

Xem bản tiếng Anh tại đây

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?