Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Thần Vận

 
 Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Thần Vận: Play Now | Play in Popup | Download

Một đại sứ thiện chí thông qua âm nhạc

Cô Thích Hiểu Xuân, nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận nổi tiếng thế giới.

Cô Thích Hiểu Xuân là một phụ nữ trẻ thùy mị, ở cô toát lên một vẻ thanh lịch duyên dáng. Cô vừa tròn 30 tuổi khi bắt đầu tham gia chuyến lưu diễn vòng quanh thế giới đầu tiên của mình với vai trò là một nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận (Shen Yun Performing Arts) nổi tiếng thế giới.  Chỉ trong có một vài năm ngắn, cô đã trở thành một cái tên quen thuộc trong những người yêu thích đàn Nhị.

Đàn Nhị, là một nhạc cụ hai dây, có thể biểu đạt được các cung bậc phức tạp của cảm xúc. Nó được chú ý bởi những thanh sắc âm vang và du dương của mình. Một nhạc cụ cực kỳ khó chơi, đòi hỏi những năm tháng khổ luyện để làm chủ được nó.

Từ khi còn trẻ, cô Thích đã chạm được đến những chiều sâu trong âm sắc của loại nhạc cụ này với những màn diễn tấu làm rung động tâm hồn, làm mê hoặc người nghe, đưa họ chìm đắm vào mộng mơ và khiến nhiều người bật khóc.

Người nghệ sĩ đàn Nhị tài năng này đã nhận được những lời bình phẩm ca ngợi từ các nghệ sĩ âm nhạc đẳng cấp thế giới cũng như những người ở lĩnh vực khác. Christine Walevska, một nghệ sĩ vi-ô-lông-xen bậc thầy nổi tiếng, đã tuyên bố rằng một màn diễn tấu của cô Thích là “tuyệt diệu bậc nhất”.

Ông Du Zhonghao, người ba lần dành chiến thắng trong cuộc thi Thư pháp Trung Quốc tại Đài Loan và là một giáo sư từ Trường Đại học Sư phạm, cũng là một người hâm mộ đàn Nhị. Ông không tiếc lời ca ngợi tài năng của cô. “Màn trình diễn của cô Thích là màn diễn tấu tuyệt vời nhất mà tôi từng được thưởng thức”, ông nói. “Tôi thực sự hy vọng lại được nghe cô ấy chơi đàn”.

Cô Thích khiêm tốn một cách thú vị về tài năng của mình như một người nhạc công: “Đương nhiên, một người nhạc công phải có tài năng, và tôi nghĩ rằng mình có tài năng đó. Mọi người nói rằng tôi nhạy cảm với âm nhạc”.

Cô đã kể lại chi tiết câu chuyện về con đường vòng quanh cô đã đi qua để trở thành một nghệ sĩ độc tấu đàn Nhị bậc thầy. Mặc dù có tất cả những thứ cần thiết để trở thành một nghệ sĩ đại tài, vào một giai đoạn trong cuộc đời, cô đã quay lưng lại với tài năng hiếm có của mình.

Một tài năng bị thương tổn

Mặc dù lớn lên tại thành phố Thượng Hải náo nhiệt, cô Thích ít nói và khiêm tốn, toát lên một sự nồng hậu và trong sáng chân thật. Khi cô nói, những lời của cô dường như thoát ra khỏi những vướng bận trong thế gian này. Cảm giác như có một sự toàn vẹn và sáng sủa về mục đích có vẻ như ngược với tuổi đời của mình.

Dưới sự hướng dẫn của cha, cô bắt đầu chơi đàn Nhị năm lên 6 tuổi. Vào năm 1991, cô đã dành được giải thưởng cho tiết mục của mình tại “Xuân Thượng Hải”, một cuộc thi đàn Nhị quốc tế danh tiếng ở Trung Quốc.

“Khi đó tôi chỉ là một học sinh trung học, và tôi rất nghiêm túc về việc chơi đàn Nhị”, cô nói. Với tài năng rõ ràng của mình và sự ủng hộ của gia đình, cô đăng ký theo học Nhạc viện Thượng Hải.

Ngạc nhiên và đầy bất ngờ, sau khi được nhận vào một môi trường chuyên môn và chuyên nghiệp như vậy, niềm đam mê âm nhạc của cô lại dần dần phai nhạt đi.

“Trung Quốc đã mở cửa khi tôi học ở trường. Khi còn trong trường, tôi chứng kiến sự suy đồi đạo đức ở khắp nơi. Để trở nên nổi tiếng, mọi người đấu tranh và làm tổn thương lẫn nhau. Và chẳng bao giờ chấm dứt những mưu đồ và mánh khóe.

“Trong một xã hội mà những nguyên tắc xã giao và truyền thống đều bị mất đi, nó trở nên vô nghĩa khi nỗ lực làm bất cứ việc gì. Đó chính là khởi đầu cho sự đánh mất bản tính đích thực của chúng ta”, cô nói.

Cô Thích kể lại khi cô còn niên thiếu, cô biết rằng tiến bộ hàng ngày trong âm nhạc là rất quan trọng. Ở nhạc viện, cô bị ngợp bởi những hành động dối trá của bạn học và sự can thiệp vào nghệ thuật từ các thế lực chính trị. Những người xung quanh cô sẵn sàng làm bất cứ việc gì, từ xu nịnh cho đến phản bội lương tâm của họ, chỉ để đạt được danh vọng và những cơ hội được biểu diễn độc tấu.

Do một môi trường như vậy, cô nói rằng cô đã rơi vào tình trạng vô cùng chán nản, mất đi ý chí để tiếp tục đi trên con đường âm nhạc của mình.

“Tôi không còn tham vọng gì nữa, thế là tôi quyết định từ bỏ. Tôi không còn muốn nâng cao các kỹ năng của mình nữa. Tôi từ bỏ. Tôi không muốn tập luyện hay biểu diễn gì cả. Lúc đó, vì tôi không muốn trở nên nổi tiếng, tôi nghĩ tôi sẽ làm bất cứ công việc gì, miễn là tôi có thể tự nuôi bản thân mình. Tôi không nghĩ rằng âm nhạc có thể có bất cứ tác động tích cực nào đến người khác, kể cả bản thân tôi”, cô nói.

Cha cô thậm chí không hay biết rằng cô đã bỏ chơi đàn Nhị và không còn tập luyện trong hàng năm rồi.

Cô nói rằng quyết định từ bỏ không phải là một quyết định khó khăn vì cô nghĩ rằng sự nổi tiếng cũng chỉ thoáng qua như mây bay. Tuy vậy, tài năng âm nhạc của cô không hề bị lụi tắt. Cô trở lại chơi đàn Nhị, không phải vì danh tiếng cho bản thân, mà vì một nhân họa không có lý do xác đáng càn quét khắp Trung Quốc và mong muốn mạnh mẽ bảo vệ cho một chính nghĩa cao cả.

Quyết tâm mạnh mẽ

Vào năm 1999, chế độ cộng sản ở Trung Quốc đã phát động một chiến dịch tàn bạo chống các học viên Pháp Luân Công. Cô Thích đã cố gắng thoát khỏi Trung Quốc và đến Hoa Kỳ, nơi cô đã sống ở một vài thành phố khác nhau. Chính cuộc đàn áp Pháp Luân Công đã thôi thúc cô một lần nữa cầm chiếc đàn Nhị lên, và qua đó bày tỏ những tình cảm chân thành của mình với thế giới.

“Chế độ cộng sản ở Trung Quốc cực kỳ tàn bạo đối với Pháp Luân Công, cho nên tất cả mọi người tập luyện môn này muốn dùng bất cứ khả năng nào mà họ có để nói với thế giới rằng Pháp Luân Công chân chính như thế nào, và để mọi người biết rằng nó không giống như những điều mà chính quyền đang nói … [chính quyền] trở nên mất hết lý trí, mê muội và đầy cực đoan đối với Pháp Luân Công”.

Cô nói rằng cô đã một lần nữa cầm cây đàn Nhị lên bởi vì cô muốn sử dụng hình thức nghệ thuật này để thể hiện sự thanh bình và vẻ đẹp của tu luyện. Trong một thời gian rất ngắn, cô đã đạt tới một trình độ mà hầu hết các nghệ sĩ không thể đạt đến được.

Nhiều người mà đã trải nghiệm qua màn diễn tấu của cô Thích không thể kìm nén được nước mắt và bày tỏ cảm xúc rằng sức mạnh sâu sắc của âm nhạc là một thứ quyền năng hiếm khi được trải nghiệm trong thế giới này.

Với sức mạnh đó, cô Thích nói rằng âm nhạc chỉ thực sự lay động khi cả người biểu diễn và người thưởng thức bảo trì một trạng thái tĩnh lặng. Như thế, đồng thời, lòng từ bi của chư Thần sẽ ban phát cho chúng ta sự giúp đỡ và phúc lành.

“Tất cả là vì chúng tôi là những người tu luyện. Những người tu luyện giữ vững bản thân mình theo những tiêu chuẩn cao về đề cao tâm tính. Chúng tôi cố gắng loại bỏ những tạp niệm và đạt tới chân giá trị và sự thuần khiết.

“Khán giả thấy rung động bởi vì khi chúng tôi đạt tới một trạng thái thuần khiết, ngay chính và không có những tạp niệm ở trong tâm, chư Thần sẽ giúp tăng thêm ý nghĩa ẩn chứa đằng sau âm nhạc, vậy nên nó phong phú hơn. Đó là những gì họ đã trải nghiệm. Không phải vì tôi có sức mạnh đó hay là âm nhạc của tôi có sức mạnh đó”, cô nói.

Mặc dù một số người có thể nói rằng có không ít nghệ sĩ mà kỹ năng của họ cũng tốt như cô Thích, thế nhưng, nước mắt vẫn luôn tuôn rơi mỗi khi cô bắt đầu biểu diễn.

“Điều đó cho thấy điều thực sự làm rung động trái tim người xem không chỉ là kỹ năng tốt. Ai cũng có thể có được những kỹ năng thông qua việc học tập và rèn luyện, nhưng ở một trình độ nhất định, điều thực sự làm họ rung động là ý nghĩa ẩn chứa bên trong âm nhạc”, cô nói. “Vì chúng tôi có một tiêu chuẩn cao trong tâm tính, khi chúng tôi trở nên tĩnh lặng và thuần khiết, chư Thần sẽ triển hiện quyền năng của mình”.

Âm nhạc Thần truyền

Cùng với việc là một nghệ sĩ bậc thầy, cô Thích cũng được nhiều người biết đến nhờ những tác phẩm âm nhạc của chính mình. Bà Lin Xiling là một nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc, người đã bị bức hại trong cuộc Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc. (Bà đã qua đời năm ngoái tại Pa-ri). Một lần bà đã nói rằng bà vui mừng như thế nào khi được xem các buổi biểu diễn của Thần Vận nhiều lần và thông qua trải nghiệm đó, tất cả những lo lắng của bà đã biến mất.

Bà Lin nói: “Là một người chơi và yêu thích đàn Nhị, tôi đánh giá cao màn diễn tấu Cứu độ của cô Thích. Đó là bản nhạc đàn Nhị sâu sắc và rung động nhất mà tôi từng nghe. Tiết mục này, khi được cô Thích thể hiện, là một kiệt tác mà đã vượt qua cả bất cứ bản nhạc đàn Nhị từ cổ chí kim”.

Cô Thích yêu thích tất cả các tác phẩm âm nhạc mà cô đã viết. “Không khó để sáng tác một bản nhạc. Khi tôi làm tốt việc tu dưỡng bản thân mình, chư Thần sẽ giúp tôi. Khi Thần nhìn thấy rằng tôi có mong muốn viết một bản nhạc, Thần sẽ truyền đạt nó cho tôi”.

Khi được hỏi cô muốn truyền tải điều gì nhất tới khán giả của mình mỗi lần xuất hiện trên sân khấu, cô Thích trầm ngâm trả lời: “Phật gia giảng về tiền duyên, thế nên những gì tôi muốn là kết nối với mối duyên phận đó. Tôi hy vọng rằng mọi người sẽ thấy được vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp qua âm nhạc của tôi và thấy được chân lý.

“Một cách tự nhiên, tôi muốn thấy nhiều người hơn nữa đến xem Thần Vận bởi vì các buổi biểu diễn của Thần Vận không chỉ thể hiện được văn hóa truyền thống Trung Hoa mà còn truyền tải những ý nghĩa rất sâu sắc. Miễn là bạn bước vào nhà hát, đặt xuống những quan niệm của bản thân mình, và yên lặng ngồi xem, cuộc đời và tương lai của bạn sẽ trải qua những thay đổi”, cô nói.

Chen Bainian
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Có 1 lời bình
Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?