Làn sóng di cư ồ ạt thứ ba ở Trung Quốc

 
 Làn sóng di cư ồ ạt thứ ba ở Trung Quốc: Play Now | Play in Popup | Download

4.000 quan chức tham nhũng mang theo 50 tỉ đô-la

Một quảng cáo di cư trên một đường phố ở Bắc Kinh. (Goh Chai Hin/AFP/Getty Images)

Không thiếu người, Trung Quốc đang dẫn đầu thế giới về xuất khẩu dân di cư. Làn sóng di cư đầu tiên bắt đầu vào những năm 1970, chủ yếu đã chứng kiến một dòng người Trung Quốc di cư bất hợp pháp sang các nước khác. Làn sóng thứ hai xảy ra vào những năm 1990, với nhiều người rời đi nhờ vào những tấm thị thực du học.

Tuy nhiên, trong thế kỷ 21, làn sóng thứ ba lại mang những nét khác biệt đặc trưng, và phần lớn phản ánh sự di cư của các nhà đầu tư khôn ngoan và người lao động có kỹ năng.

“Tại sao lại mua nhà đất ở Bắc Kinh, trong khi sẽ tốt hơn nếu di cư?” Câu hỏi tu từ này đã được đặt trong một quảng cáo cho một triển lãm ô-tô ở Bắc Kinh vào tháng 4, tờ Nhật báo Đô thị Phương Nam (Southern Metropolis Daily) đưa tin.

Xét từ một quan điểm phân tích con số, logic này nghe có lý: các bất động sản mới xây dựng ở bên trong đường vành đai 2 ở Bắc Kinh có giá trung bình là 30.000 nhân dân tệ (tương đương 4.400 đô-la Mỹ) một mét vuông.

Ngược lại, một tấm thị thực di cư sang Mỹ (loại EB-5) có giá 500.000 đô-la Mỹ. Với số tiền đó, người ta có thể mua được một tấm Thẻ Xanh (Green Card – tương đương với visa định cư ở Mỹ). (Số tiền đó chỉ có thể mua được một căn hộ với diện tích 110 mét vuông ở Bắc Kinh)

Theo thống kê của Hiệp hội Dịch vụ Xuất Nhập cảnh Bắc Kinh, số người nộp đơn xin cấp visa loại EB-5 đã tăng gấp đôi trong năm 2009.

Bộ Ngoại giao Mỹ đã báo cáo rằng số visa EB-5 được cấp cho năm tài khóa 2009 đã tăng lên đến 4.218 so với chỉ 1.443 visa của năm tài khóa 2008, và 70% số visa này được cấp cho Trung Quốc.

Giá thấp nhất của một tấm visa Canada (visa di cư) là khoảng 2,35 triệu nhân dân tệ (tương đương 343.902 đô-la Mỹ). Năm ngoái, có 2.055 nhà đầu tư đã di cư sang Canada. Hơn 1.000 người là từ Trung Quốc đại lục, và họ mang theo khoảng 2,35 tỉ nhân dân tệ (tương đương 334 triệu đô-la Mỹ) tới Canada.

Trong làn sóng thứ ba đang diễn ra này, một nhóm lớn những người lao động có kỹ năng đã vượt hơn nhiều lần các nhà đầu tư với tỷ lệ 20/1 trong suốt 10 năm qua. Trung bình, mỗi ngày Canada nhận được khoảng 60 đơn xin nhập cư của những người lao động có kỹ năng.

Nhiều người lao động thuộc tầng lớp trung lưu và được giáo dục tốt đang lựa chọn di cư sang nước khác, với hai lý do đứng đầu khá rõ ràng: để bảo vệ tài sản của mình và để đảm bảo một cuộc sống tốt hơn cho thế hệ tiếp theo.

Bà Li Lulu, một giáo sư của khoa Xã hội học, trường Đại học Nhân dân Trung Quốc, nói rằng do môi trường xã hội bất ổn ở Trung Quốc, những người có khả năng tài chính một cách tự nhiên không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội di cư nào.

Các công dân thuộc tầng lớp trung lưu trong các thành phố hàng đầu ở Trung Quốc thường biết ai đó đang di cư, hoặc đã di cư. Các điểm đến phổ biến nhất là Australia, Canada, Singapore và Mỹ. Năm ngoái, 25.000 người Trung Quốc đã di cư sang Canada, trong khi 65.000 người đến Mỹ.

Canada, đặc biệt là hai thành phố Toronto và Quebec là những điểm đến được lựa chọn của những người siêu giàu ở Trung Quốc. Họ tạo nên những cộng đồng gắn bó chặt chẽ với nhau, nhưng ẩn dật và đặc biệt giàu có, tách biệt với các cộng đồng người Hoa khác. Nhiều người nhập cư thậm chí còn đổi cả tên của mình.

Một luật sư về di cư có lần được đề nghị hợp tác với một cơ quan điều tra của chính phủ Trung Quốc về một trong những khách hàng của vị luật sư đó, người bị cho là đã ăn cắp hàng trăm triệu của công quỹ, theo một bài báo của Nhật báo Đô thị Phương Nam.

Zhou Jinhuo là giám đốc của Cục Công nghiệp và Thương mại ở tỉnh Phúc Kiến miền nam Trung Quốc. Ông ta cố gắng bỏ trốn sang Mỹ vào tháng 6 năm 2006 ngay trước khi Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc quyết định áp dụng “quy định đúp” đối với ông ta, với các cáo buộc tham nhũng và tống tiền. Tuy nhiên, trước đó vợ của Zhou, Chen Shuzhen đã có được một Thẻ Xanh và di cư sang Mỹ.

Pang Jiayu, phó chủ tịch ủy ban cấp tỉnh của Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc ở tỉnh Thiểm Tây phía tây bắc Trung Quốc, đã bị kết án 12 năm tù vào ngày 28/6/2007. Khi ông Pang còn ở đỉnh cao của quyền lực chính trị của mình, ngay từ năm 2002 vợ và con trai của ông ta đã di cư sang Canada.

Vào năm 2004, có tới 4.000 quan chức đã trốn khỏi Trung Quốc, mang theo hơn 50 tỉ đô-la Mỹ tiền công quỹ, trong suốt 30 năm qua của hiện tượng bùng nổ kinh tế Trung Quốc, theo một báo cáo của Procuratorial Nightly vào ngày 16/8/2004. Bản báo cáo cũng giải thích về chuỗi động thái có thể dự đoán trước mà các quan chức tham nhũng thường làm theo.

Đầu tiên họ mua quy chế di cư cho những người thân trong gia đình mình, sau đó họ chuyển một lượng lớn tài sản tài chính ra khỏi Trung Quốc, và cuối cùng họ thu xếp cho chính mình để đào thoát, dường như không để lại dấu vết nào.

Chú thích: “Quy định đúp” là thủ tục điều tra đặc biệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc, trong đó một Đảng viên được yêu cầu tự biện hộ chống lại các cáo buộc về vi phạm kỷ luật hoặc tham nhũng tại một địa điểm và thời điểm xác định. Thủ tục này hoạt động ngoài khuôn khổ của các thủ tục luật pháp hiện thời của Trung Quốc.

Sophia Fang
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Tin Trung Quốc
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?