Những người khiếu kiện tiết lộ sự tàn bạo trong trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia

 
 Những người khiếu kiện tiết lộ sự tàn bạo trong trại lao động...: Play Now | Play in Popup | Download

‘Lao động cải tạo’

Trại lao động Mã Tam Gia (Ảnh chụp màn hình).

Người đi khiếu kiện, cô Cái Phượng Trân đã bị giam ở trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia, tỉnh Liêu Ninh hai lần. Cô đã tiết lộ những gì mà mình đã trải qua ở trong Trại, trong đó có việc chứng kiến một học viên Pháp Luân Công bị đánh đập đến chết, và bộ quần áo dính đầy máu của cô được đem đi chôn.

Ban quản lý Trại nhận được 10.000 Nhân dân tệ từ chính quyền cho mỗi học viên Pháp Luân Công bị buộc phải từ bỏ môn tập luyện của mình.

Lần thứ hai cô Cái bị bỏ vào Trại là vào ngày 7 tháng 4 năm 2008, vì tội “gây rối trật tự xã hội”. Cô đã bị bắt giữ tại Bắc Kinh vì đi khiếu kiện và bị kết án một năm rưỡi lao động cưỡng bức.

Theo cô, trong kỳ Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008, chính quyền thường xuyên bắt giữ các học viên Pháp Luân Công và những người đi khiếu kiện để ngăn họ biểu tình nơi công cộng. Bắt đầu từ tháng 6 năm 2008, chính quyền đã huy động những lính gác nam và trợ lý trại vào các trại lao động nữ.

Những nơi biệt giam trong trại Mã Tam Gia chứa đầy các học viên Pháp Luân Công và những người đi khiếu kiện. “Không có cửa hay cửa sổ nào trong xà-lim, và thậm chí không có một lỗ thông hơi nào để lấy khí trời cả. Tôi đã bị biệt giam 37 ngày. Tôi đã chứng kiến cách những người lính gác tra tấn các học viên Pháp Luân Công trong xà-lim như thế nào”, cô Cái nhớ lại.

“Nó xảy ra vào ngày 9 hay 10 tháng 9 năm 2008. Tôi tới một phòng tắm vào lúc 9 giờ 30 phút tối, và thấy các lính gác đang tra tấn hai học viên. Tôi nghe thấy những tiếng gào thét kinh khiếp của họ khi họ bị đánh đập tàn nhẫn tới gần chết. Có 6 lính gác nam đang đánh đập một nữ học viên có họ là Trương. Họ liên tục dùng bông ngoáy tai và ghim chọc và đâm vào âm đạo và niệu đạo của cô, và không cho cô sử dụng nhà vệ sinh. Người học viên này đang chết.

“Sau đó, 6 người đàn ông đeo găng tay trắng vào và khiêng tử thi đi. Không ai biết họ tên đầy đủ của người học viên này. Một vài người trong chúng tôi đã chứng kiến cảnh tử thi bị mang đi.

“Chúng tôi đã trông thấy các lính gác chôn thứ gì đó phía sau khu nhà của trại. Ngày hôm sau, chúng tôi trông thấy họ đào lên một số quần áo dính đầy máu. Đó là đồng phục [nhà tù] mà người học viên đó mặc.”

Tra tấn

Cô Cái nhớ lại một đêm tháng 10 năm 2008, khi đội trưởng đội lính gác, Vương Diễm Bình, tập hợp 60 học viên và người khiếu kiện lại và bảo họ rằng Trại đã xử lý hơn 1.000 người như họ trong 20 năm qua.

Lính gác đã sốc điện các học viên bằng dùi cui điện và không cho họ ăn. Khi các học viên phản đối bằng cách tuyệt thực, những người lính gác cũng không quan tâm. Nếu chính quyền cấp trên tới thị sát, các lính gác sẽ bức thực (cưỡng ép ăn) các học viên. Họ cạy miệng các học viên bằng những chiếc banh âm đạo, và thường khiến họ gãy răng. Các học viên bị trói chặt trên một cái “giường người chết”. Không thể cử động được trong một thời gian dài, các vết loét bắt đầu xuất hiện trên thân thể của những tù nhân, và đôi khi ở phía sau đầu họ.

Các lính gác nghĩ ra nhiều cách đánh đập và tra tấn khác nhau, như kéo chân và tay về các hướng khác nhau (‘Tứ mã phanh thây’), “Gường chết”, “Ghế cọp”, và chọc vào vùng kín của phụ nữ.

Cô Lục Tú Quyên cũng bị giam cùng thời gian với cô Cái. Theo cô Lục, lính gác đã nhiều lần treo cô lên không trung bằng một sợi dây thừng buộc vào còng tay của cô.  “Tôi đã không thể cử động được trong nhiều giờ. Tôi đã đi tiểu ra quần sau khi được hạ xuống. Tôi đã nôn ra rất nhiều máu và ngất đi nhiều lần vì bị tra tấn. Giờ tôi vẫn còn những vết sẹo.”

“Khi họ sốc tôi bằng dùi cui điện, tôi bị nảy đom đóm mắt. Da thịt tôi bị cháy hòa lẫn máu, và họ đổ nước lạnh lên người tôi. Tôi bị bỏng đằng sau lưng và không thể nằm xuống được”, cô Lục nói.

Lao động nô lệ

Cô Cái nói rằng Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia đã ký hợp đồng may mặc cho rất nhiều doanh nghiệp khác nhau. Xưởng gia công vải bông là nơi quan trọng nhất, nhưng cũng bẩn thỉu nhất. “Họ trả tôi 6 Nhân dân tệ (0,9 đô-la Mỹ) để hoàn thành một đầu việc. Không có bảo hộ chống bụi, và chúng tôi phải làm việc từ 5 giờ sáng đến 10 giờ tối. Các ngón tay tôi trở nên bẹp và cong. Tôi phải tự trả tiền để đi bác sĩ khám”, cô Cái nói.

Trại cũng buộc các tù nhân làm việc hơn 10 giờ một ngày để sản xuất quần áo. Nếu hạn ngạch không được hoàn thành, thì họ phải làm việc cho tới tận nửa đêm.

Tổ chức Theo dõi Quyền Công dân và Sinh kế đã báo cáo hôm 4/6/2010 về việc lao động nô lệ ở trại Mã Tam Gia. Có bốn đội trong Trại, mỗi đội có 200-300 tù nhân. Mỗi ngày, họ phải sản xuất 900 cái áo khoác (áo khoác ba mảnh dùng cho cảnh sát vũ trang). Từ tháng 5 đến tháng 12 năm 2009, một trong các đội này, với khoảng 200 tù nhân, đã làm ra 40.000 áo khoác cảnh sát và những thứ quần áo khác.

“Ngày mà tôi được thả, tôi gần như đã bò về nhà từ trại Mã Tam Gia, bởi vì tôi thà chết còn hơn sống”, cô Cái nói. “Để thỉnh nguyện công lý, tôi đã đi từ chính quyền địa phương tới Bắc Kinh, từ Quốc hội cho tới Viện Kiểm sát Nhân dân.” Một trong những bí thư Đảng ủy ở quận Tiexi, thành phố Thẩm Dương, bảo cô Cái rằng cô sẽ phải ngồi tù mãi mãi nếu cô kiện bất cứ ai. “Ông ấy bảo tôi rằng các tài liệu tuyên truyền của nhà nước là để cho người nước ngoài đọc và để tẩy não người dân Trung Quốc. Ông ấy cảnh báo tôi rằng tôi sẽ không bao giờ thắng được một vụ kiện nào cả.”

Trong khi cô Cái đang ở trong trại, cha mẹ cô đã qua đời vì phải chịu áp lực tâm lý quá ghê gớm. Cha của cô đã từng bị đưa vào trại lao động cưỡng bức một lần vì thỉnh nguyện cho quyền của ông. Do chịu sự tra tấn trong trại, thân thể cô Cái đã bị biến dạng; cô có vấn đề về thận và tim, huyết áp cao và lồi đĩa đệm thắt lưng. Cô khó có thể ngẩng thẳng đầu lên được.

Theo cô Cái, Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia có một khu vực dành cho nam và một khu vực dành cho nữ. Mỗi khu vực giam giữ các học viên Pháp Luân Công và những người khác, bao gồm

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?