Cuộc đàn áp tại Trung Quốc có nhiều nạn nhân, không chỉ là Pháp Luân Công
Cuộc đàn áp Pháp Luân Công hạ thấp cả một quốc gia

Bên ngoài Trại lao động Mã Tam Gia, nơi dùng để bức hại các học viên Pháp Luân Công. Ở nơi đây, một chuyến tham quan dành cho các nhà báo đã được tiến hành vào năm 2001. (The Epoch Times)
11 năm trước vào đúng tuần này, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã phát động một chiến dịch ‘diệt tận gốc’ Pháp Luân Công – một môn tập luyện tinh thần ôn hòa và phổ biến, được hàng chục triệu công dân Trung Quốc theo tập. Nhưng các học viên Pháp Luân Công không phải là nạn nhân duy nhất, và những sinh mạng bị mất đi không phải là cái giá duy nhất.
Sau khi ĐCSTQ quyết định đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20/7/1999, các sách của Pháp Luân Công đã bị đốt với số lượng lớn nơi công cộng, và các hãng thông tấn nhà nước bắt đầu một ‘trận lũ’ tuyên truyền để phỉ báng môn tập luyện. Các học viên Pháp Luân Công đã bị tước đi quyền tự do biểu đạt, quyền thực hành tín ngưỡng, và sự bảo vệ của luật pháp. Các trường học đuổi những học sinh tập Pháp Luân Công, còn những nơi làm thì đẩy các nhân viên của họ vào tù và bị tra tấn.
Các học viên Pháp Luân Công ngày nay đại diện cho nhóm tù nhân lương tâm lớn nhất trên thế giới, với hàng trăm nghìn trường hợp bị bỏ tù bất hợp pháp. Hàng chục ngàn học viên đã bị tra tấn trong nhà tù, khi những người lính gác cố gắng ép buộc họ bỏ từ bỏ tín ngưỡng của mình.
Họ bị sốc bằng dùi cui điện, bị đốt, bị treo lên trần nhà, và bị đánh đập. Họ bị từ chối chế độ ăn uống đầy đủ, bị bức thực bằng hạt tiêu cay và phân người. Phụ nữ bị cưỡng hiếp, và thậm chí trẻ em và người già cũng không tránh khỏi bị cầm tù và ngược đãi. Những bằng chứng ngày càng tăng lên cho thấy có nhiều – có thể là hàng ngàn người – đã bị giết hại, để những nội tạng thiết yếu của họ bị lấy đi và đem bán. Năm 2009, hơn 109 người được báo cáo là đã bị ngược đãi đến chết tại nơi giam giữ.
Ngay cả ngoài biên giới Trung Quốc, các học viên Pháp Luân Công cũng không thoát khỏi sự đe dọa bị giám sát, đe dọa, lăng mạ, và thậm chí bị đánh đập bởi các mật vụ ĐCSTQ.
Nhưng chiến dịch đàn áp của ĐCSTQ không chỉ đơn thuần là về an toàn thể xác của các học viên Pháp Luân Công. Thay vào đó, nó đại diện cho một mối đe dọa đối với một cái gì đó căn bản và trường tồn hơn nhiều: quyền của cá nhân muốn tìm cách cải thiện bản thân, và các giá trị chung cũng như danh dự của cả một quốc gia.
Đàn áp đức tin
Khi cuộc đàn áp bắt đầu năm 1999, các học viên Pháp Luân Công chưa từng biểu lộ bất cứ tham vọng chính trị nào. Họ không có tư tưởng lật đổ. Họ không kêu gọi cải biến chính trị, mà chỉ muốn sự chuyển biến trong tâm của chính mình mà thôi.
Nhưng mặc dù họ không phải là những người bất đồng chính kiến, họ là những người bất đồng về tinh thần. Tại một quốc gia, nơi mà bạo lực được tôn vinh bởi ĐCSTQ, họ đã chọn cách tin vào Thiện và Nhẫn. Trong một hệ thống chính trị tràn ngập sự lừa dối và hủ bại, họ đã thực hành chữ “Chân”. Và ở một nước Trung Quốc, nơi mà khẩu hiệu mới là “làm giàu là vinh quang”, họ đã tìm ý nghĩa của cuộc sống không ở việc theo đuổi tiền tài, mà là thông qua thiền định, tự kiểm điểm bản thân, và thực hành cách sống vị tha.
Khi Pháp Luân Công phát triển tại Trung Quốc – với ước tính 70 triệu người theo tập vào năm 1999 – sự phổ biến của môn tập đã khơi động sự giận dữ của những người lãnh đạo ĐCSTQ hàng đầu thời bấy giờ, những người coi triết lý về đạo đức của Pháp Luân Công là một sự cạnh tranh ý thức hệ. Động lực này được mô tả trong bài xã luận ngày 27/7/1999 của Cơ quan Thông tấn Tân Hoa Xã, cơ quan ngôn luận chính thức của ĐCSTQ, trong đó nói: “Nguyên tắc “Chân, Thiện và Nhẫn” được giảng [bởi Pháp Luân Công] không có gì chung với sự tiến bộ đạo đức và văn hóa xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang cố gắng để đạt được.”
Mục tiêu của cuộc đàn áp không phải là để giết hại các học viên Pháp Luân Công; những cái chết tại nơi giam giữ nhìn chung chỉ là ‘sản phẩm phụ’ mà thôi. Mục tiêu thực sự của nó là ép buộc cải giáo. Những người khao khát sống một cuộc sống đạo đức, những người khao khát lòng vị tha và lương thiện, đã bị bỏ tù, lăng mạ, và tra tấn nhằm mục đích biến họ thành những người không có tín ngưỡng tinh thần.
Sau khi họ bị “cải tạo” thông qua cưỡng chế và ngược đãi, họ bị buộc phải tham gia vào việc “chuyển hóa” những học viên Pháp Luân Công khác. Theo một ý nghĩa nào đó, mục đích của cuộc đàn áp là biến những con người tuân thủ pháp luật và khao khát cái Thiện thành những người chỉ điểm và tra tấn chính bạn bè của mình.
Tước đi nhân phẩm

Sách hướng dẫn bộ hành dành cho các nhà báo về cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Bắc Kinh, bao gồm một tấm bản đồ Bắc Kinh, với những chỗ đánh dấu địa điểm Olympic cùng với những nơi được biết là đã giam và tra tấn các học viên Pháp Luân Công. (Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp)
Và các học viên Pháp Luân Công không phải là những nạn nhân duy nhất của cuộc đàn áp tại Trung Quốc. Cuộc đàn áp Pháp Luân Công đã được chỉ thị bởi ĐCSTQ và các lực lượng an ninh, nhưng nó đã được tiến hành với sự trợ giúp và phục tùng của hàng trăm triệu công dân Trung Quốc.
Những người cảnh sát đã bước vào nghề nghiệp của mình với mục đích bảo vệ người dân, nhưng họ đã bị buộc phải bỏ tù cả những cụ bà chỉ vì thiền định trong công viên.
Những lính gác trong trại lao động bị đe dọa mất việc nếu họ không tham gia tra tấn và ngược đãi những tù nhân Pháp Luân Công, còn các phóng viên và biên tập viên bị buộc phải in ra những bài viết mang đầy tính hận thù đối với môn tập luyện.
Các giáo viên bị yêu cầu phải đảm bảo rằng không có học sinh nào của họ tin vào Pháp Luân Công, và những người sử dụng lao động bị ép phải giao nộp những nhân viên chăm chỉ của họ để đưa vào trại lao động.
Những thường dân được hứa hẹn những khoản tiền thưởng nếu họ báo tin về những người hàng xóm tập Pháp Luân Công của mình, và các quan tòa không được phép xử công bằng khi các học viên Pháp Luân Công bị đưa ra trước tòa.
Và nếu không có gì khác nữa, các công dân Trung Quốc đã được những người lãnh đạo đất nước họ bảo rằng phải thù ghét Pháp Luân Công, phải cảm thấy khinh miệt các nguyên tắc đạo đức Chân, Thiện và Nhẫn mà Pháp Luân Công giảng, và lặng im khi đối mặt với sự bất công.
Họ chính là những nạn nhân khác trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Đúng, họ không bị giam cầm, không bị từ chối giáo dục và việc làm vì đức tin của mình. Nhưng họ đã bị từ chối điều gì đó thậm chí còn quan trọng hơn cả sự tự do thể xác – một lương tâm trong sạch. Họ đã bị tước đi nhân phẩm, bị bịt mắt trước sự thật. Và chính vì họ mà các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc vẫn tiếp tục mạo hiểm cả sinh mạng của mình.
Sự thay đổi của người dân
Kể từ khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu 11 năm trước, phản ứng của các học viên Pháp Luân Công vẫn là một con đường với những nỗ lực ôn hòa để giúp cho những người đồng bào của họ hiểu ra sự thật. Họ đã đối mặt với một rào cản tuyên truyền chính thức bằng những cơ sở in ấn ngầm, nơi họ tạo ra các tài liệu thông tin về sự thật về tín ngưỡng tinh thần của họ.
Họ đã mở một đài truyền hình vệ tinh để phát sóng vào Trung Quốc, và phát triển các phần mềm đột phá sự kiểm duyệt Internet, từ đó cho phép hàng triệu công dân Trung Quốc được tự do truy cập thông tin.
Họ thậm chí đã tạo ra cả những đoàn nghệ thuật biểu diễn và mỹ thuật để mang thông điệp về hòa bình, lương thiện và sự thật tới người dân Trung Quốc.
Ngày nay, có một lý do để lạc quan. Khi thời gian trôi qua, ngày càng nhiều người Trung Quốc đang từ chối hợp tác với cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Hàng trăm ngàn người đã viết thư cho các website của Pháp Luân Công để bày tỏ sự ủng hộ và đoàn kết của mình với các học viên bị đàn áp.
Hàng chục luật sư nhân quyền đang tích cực bảo vệ cho các học viên Pháp Luân Công, mặc dù họ biết rằng làm vậy sẽ khiến họ bị tước giấy phép hành nghề và có thể bị tra tấn.
Ngày càng nhiều người Trung Quốc đang từ chối khuất phục trước đe dọa của bạo lực, bởi vì họ biết rằng một người sống mà không có tự do lương tâm thì không phải là một cuộc đời đáng sống. Họ nhận ra rằng quyền tìm kiếm sự thật và theo đuổi việc tự hiện bản thân là điều khiến chúng ta trở thành con người. Đây là điều mang đến sức mạnh cho con người; đây là điều mang lại ý nghĩa và giá trị cho cuộc sống. Đây là điều khiến một quốc gia hay một nền văn hóa thịnh vượng, và chính những điều này, một ngày nào đó, có thể thực sự cho phép đất nước Trung Quốc phát huy hết tiềm năng của mình.
>> Các học viên Pháp Luân Công: Chịu đựng bóng tối và thắp lên ánh sáng.
Ông Levi Browde là giám đốc điều hành Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp (Tiếng Anh: Faluninfo.net; tiếng Việt: Tindaiphap.net)
Levi Browde
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Thiền định
Tĩnh tọa giúp tăng cường khả năng suy nghĩ Có một loại thiền định gọi là tĩnh tọa. Từ thời cổ, Nho gia, Đạo gia, và các nhà sư Phật giáo đều rất [...]
-
Socrates: Người thành lập văn hóa
“Này các anh, các anh nên nhìn Socrates khi đội quân đã thoát khỏi Dilos. Trong trận chiến đó, ta đã có dịp tốt để được chiêm ngưỡng ông ta, vì trong trận đánh đó [...]
-
Dịch giải tác phẩm Đường thi: Xuân hiểu
Một bức họa thời Nam Tống , Sơn trà và Sơn điểu, tranh lụa, 28,9 x 29 cm. Ghi chú của tác giả: Đây là bài [...]
-
Cảm xúc và sức khỏe của bạn, phần 2
Giải tỏa cảm xúc như thế nào để có thể chữa lành bệnh? Hippocrates được biết đến như là cha đẻ của Tây Y. (Bức điêu khắc của Peter Paul Rubens, năm 1638, thuộc về [...]
-
Luân hồi: Sự thật hay sai lầm
Ảnh minh họa Những khả năng siêu thường – sự thật, sự sai lầm, mê tín dị đoan hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Câu chuyện của những người có trí [...]
-
Văn hóa truyền thống: Một Đạo sỹ nói về số mệnh
Người Trung Quốc xưa tin vào số mệnh Vào triều Thanh, hiền giả Kỷ Hiểu Lam viết cuốn “Duyệt vi thảo đường bút ký”, trong đó ông miêu tả về một vị [...]
-
'Hồ trung thiên địa'
Thế giới trong một chiếc bình Câu nói “Hồ trung thiên địa” là một thành ngữ Trung Quốc bắt nguồn từ câu chuyện kể về một người [...]
-
Văn hóa truyền thống: Biết liêm sỉ và tự kỷ luật bản thân
Sở Văn Vương là “Vua đệ nhất nước Sở trong thời Xuân Thu” con trai của vua Sở Vũ Vương, tên là Hùng Ti, lên ngôi vào [...]
-
Giọng nam cao của Thần Vận truyền tải niềm hy vọng
Năm 1979, khi Quan Quý Mẫn cất lên nốt nhạc đầu tiên trên sân khấu tại một buổi hòa nhạc ở Bắc Kinh, giọng hát của ông đã đánh dấu sự xuất [...]
-
Dịch Vodka ở Anh
Những cô bé tuổi vị thành niên người Anh này đang gặp nguy cơ do uống quá nhiều rượu. Tuần trước, tôi đã viết về chuyện tôi bị mắc kẹt tại Anh [...]
-
Nơi làm việc ồn ào có liên hệ với nguy cơ mắc bệnh tim, theo...
Nơi làm việc ồn ào có thể làm tăng nguy cơ các bệnh tim mạch cho các nhân viên, một nghiên cứu mới đây cho biết. Những nơi làm việc ồn ào có [...]
-
Một cuốn sách mới vén màn những đau khổ đằng sau Expo Thượng...
Cuốn sách Kỵ binh Thượng Hải là một tuyển tập những sự kiện tàn nhẫn xảy ra trước Expo Thượng Hải – các sự kiện mà những khách tham [...]
-
Thẩm phán Argentina ra lệnh bắt các quan chức Trung Quốc
Trong một vụ kiện diệt chủng mang tính lịch sử, một thẩm phán Argentina đã ra lệnh bắt các quan chức hàng đầu của Trung Quốc vì vai trò của họ [...]
-
Chuyện cổ Phật giáo: Thần thông không thắng được nghiệp lực
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã kể câu chuyện sau về Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất cho các đồ đệ của Ngài nghe. Một ngày, khi hai [...]
-
Hãy làm cho tâm của bạn đầy sự từ bi
Nhà thảo dược học nổi tiếng Trung Quốc Lý Thời Trân là người sống ở huyện Qichun, tỉnh Hồ Bắc vào triều Minh Theo ghi chép trong lịch sử, [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim

