Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Nhậm Phượng Vũ

Làm sống lại vẻ đẹp cổ điển trên sân khấu thông qua vũ đạo

Vũ công chính kiêm biên đạo múa của Thần Vận, cô Nhậm Phượng Vũ. (The Epoch Times)

Bên ngoài sân khấu, Nhậm Phượng Vũ (Michelle Ren) bước vào căn phòng theo một cách mà bạn chỉ có thể thấy ở một người đã dành cả đời để múa và biểu diễn – thật duyên dáng và nhẹ nhàng. Trên sân khấu, sự luyện tập và cống hiến không biết mệt mỏi của cô đã cho thấy khả năng của cô trong việc biểu diễn những động tác vũ cổ điển Trung Quốc cực khó với sự mềm mại. Dù ở môi trường nào, những cử chỉ duyên dáng và trong sáng của cô chính là điều đã thu hút khán giả tới sân khấu.

Nhưng dù là một nghệ sĩ đẳng cấp thế giới, múa vũ không phải là niềm đam mê đầu tiên của Nhậm Phượng Vũ.

“Hồi còn nhỏ, tôi mơ ước sẽ trưởng thành và làm công việc văn phòng”, cô thừa nhận, cười khúc khích. Điều này, bất chấp sự thật rằng cô bắt đầu luyện tập thể dục dụng cụ từ năm lên sáu tại Trung Quốc đại lục, và chính thức múa vào năm 12 tuổi.

Giấc mơ về công việc văn phòng cuối cùng đã bị gạt sang một bên, vì sự thích thú của khán giả trên khắp thế giới với những màn biểu diễn của cô. Hiện giờ cô đang lưu diễn cùng Đoàn Nghệ thuật Thần Vận (Divine Performing Arts), có trụ sở tại New York.

Cô Nhậm nói rằng tuổi của cô là một “bí mật”, nhưng bất kể cô bao nhiêu tuổi, cô đã sở hữu một danh sách dài những thành tích. Cô đã giành giải thưởng trong Cuộc thi Thể dục Dụng cụ Quốc gia của Trung Quốc, Cuộc thi Múa Đào Lý Bôi của tỉnh Liêu Ninh, và Cuộc thi Văn hóa Quần chúng. Vào năm 2007, cô đã giành giải nhất Phần thi Múa nữ dành cho người lớn trong Cuộc thi Vũ đạo cổ điển Trung Quốc quốc tế của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV).

Trong vai trò hiện tại là một biên đạo múa kiêm vũ công chính của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận, cô nhìn sân khấu từ hai góc độ rất khác nhau. Cô Nhậm nói rằng cô thích biên đạo vì cô có thể xem người khác biểu diễn, nhưng cô cũng thích biểu diễn vì đó là cách tương tác trực tiếp với khán giả.

Là một biên đạo múa, cô Nhậm nói đôi khi cô phải làm việc vất vả hơn các học sinh mà cô huấn luyện. Một tiết mục mà cô giúp biên đạo trong những buổi biểu diễn năm 2008 là một màn đánh trống mà đòi hỏi hàng chục vũ công đánh trống cổ đời nhà Đường trong sự hòa đồng nhịp điệu.

Cô Nhậm nói rằng biên đạo cho tiết mục này là cực kỳ khó, bởi vì khán giả có các sở thích khác nhau về kiểu đánh trống. Cuối cùng, cảm hứng của cô đến từ chính nền văn hóa truyền thống Trung Quốc.

“Trong quá khứ, cổ nhân thường đánh trống”, cô Nhậm nói. “Trống trong văn hóa Trung Quốc biểu hiện sự xua đuổi tà ma, vì vậy chúng tôi muốn có nó trong buổi biểu diễn. Chúng tôi đã sử dụng trống cái và xe ngựa như từng được sử dụng trong thời cổ đại – nó có nhân tố chiến đấu với tà ác trong đó.”

Cô Nhậm nói rằng sự chú trọng về các chi tiết trong văn hóa Trung Quốc cổ đại chính là điều khiến các buổi biểu diễn của Thần Vận trở nên độc nhất. Bao hàm trong đó là các yếu tố của môn tập thiền cổ đại Pháp Luân Đại Pháp, hay Pháp Luân Công, mà cô Nhậm và nhiều thành viên khác của Thần Vận theo tập. Cho nên rất tự nhiên, các nguyên lý về Chân, Thiện và Nhẫn của Pháp Luân Công được truyền đạt trong các buổi biểu diễn.

“Bất chợt có những khi đang múa – bạn cảm thấy trái tim của tất cả mọi người cùng hòa nhịp, khoảnh khắc ấy thực sự rất thần thánh”, cô Nhậm nói. “Bạn cảm thấy như vừa trông thấy Thiên Đàng và trông thấy Thần. Đó không phải là một màn biểu diễn đặc biệt nào đó – đó là sức mạnh của Pháp Luân Đại Pháp.”

Cô Nhậm giải thích: “Mục đích ở đây là văn hóa truyền thống, một vẻ đẹp thuần khiết”.

Với hơn 200 buổi biểu diễn tính đến nay, cô Nhậm nói rằng luôn có những điều rất đặc biệt trong mỗi buổi diễn. Điều đó không có gì ngạc nhiên, nếu xét đến những ý tưởng mở rộng, những kế hoạch và khám phá trong mỗi buổi biểu diễn.

Sự chú trọng chính xác tới tận chi tiết này trùng hợp với quan điểm cá nhân của cô Nhậm về vũ đạo, điều mà cô nghĩ có nhiều ý nghĩa hơn là chỉ “động tác này, động tác kia”. Điều này đặc biệt trong trường hợp các tiết mục miêu tả về các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc, những người đã ở dưới đám mây mù của cuộc đàn áp do nhà nước Trung Quốc bảo trợ kể từ năm 1999.

Cô Nhậm đã đào sâu khai thác những đề tài này, thậm chí có lần cô còn tìm gặp một học viên Pháp Luân Công từng bị bức hại trong nhà tù để biết thêm về trải nghiệm của cô ấy.

“Cô ấy nói rằng khi bạn không còn đau khổ trong tâm, nó gần như là một loại hạnh phúc vậy”, cô Nhậm hồi tưởng lại cuộc nói chuyện với một người phụ nữ mà cô không tiết lộ tên. “Tôi cố gắng tiếp thu điều này khi biểu diễn.”

Hiểu biết về đau khổ này có được là nhờ đức tin của một người, dù là gián tiếp, đóng một vai trò quan trọng trong các buổi biểu diễn mà cô Nhậm cố gắng truyền đạt.

“Nhiều điều chúng tôi làm khiến người ta rất cảm động, bởi vì chúng tôi đang làm những điều đó bằng cả trái tim của mình, và khán giả sẽ cảm nhận được điều đó”, cô Nhậm nói.

“Mục đích là để khiến mọi người biết rằng điều này đang thực sự diễn ra”, cô nói thêm. “Điều này đang xảy ra tại Trung Quốc. Đây là những câu chuyện có thật đang tiếp diễn. Chúng tôi muốn kể lại những câu chuyện có thật cho khán giả và khiến họ hiểu điều gì đang diễn ra. Dưới điều kiện khó khăn như vậy, chúng tôi vẫn đang nói lên sự thật.”

Để biết thêm thông tin về Đoàn Nghệ thuật Thần Vận, xin ghé thăm http://vi.shenyunperformingarts.org

Genevieve Long
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?