Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Quan Quý Mẫn

Giọng nam cao của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận – một huyền thoại sống

Giọng nam cao xuất sắc nhất Trung Quốc, Quan Quý Mẫn (The Epoch Times)

Quan Quý Mẫn (Guan Guimin) từ lâu đã là một cái tên quá đỗi quen thuộc với khán giả ở độ tuổi từ 35 trở lên, những người đã từng sống ở Trung Quốc đại lục vào những năm 1980 và 1990. Các ca khúc của giọng nam cao được yêu mến này rất phổ biến, và ông là thần tượng của nhiều người trên khắp đất nước.

Ông Quan đã từng lên kế hoạch chuyển đến Mỹ và vĩnh viễn rời khỏi làng giải trí, nhưng trong những năm tháng sống bên ngoài Trung Quốc, ông phát hiện ra rằng rất nhiều người hâm mộ mong mỏi ông tiếp tục sự nghiệp ca hát. Sau khi cẩn trọng suy nghĩ và quyết định rằng mình vẫn có thể đem tới một sự trình diễn có chất lượng, ông Quan đã mang giọng ca đặc biệt và làm rung động tâm hồn của mình trở lại để công chúng được thưởng thức.

Năm 2006, ông Quan tham gia Đoàn Nghệ thuật Thần Vận (Divine Performing Arts), một công ty có trụ sở tại New York, với một nhiệm vụ cao quý là tạo ra “một nghệ thuật không chỉ phong phú, phù hợp và đầy cảm hứng, mà còn là một nghệ thuật mang tới cho khán giả ở mọi lứa tuổi một trải nghiệm hiếm có về tính toàn thiện và toàn mỹ”.

Từng nhiều năm sống cách xa khỏi công luận, và cũng đã từng có được tất cả sự nổi tiếng mà một ca sĩ hằng mơ ước, ông Quan trở lại sân khấu với một giọng ca truyền cảm và đẹp hơn bao giờ hết. Ca khúc “Tôi là ai?” nói về một sinh mệnh đến với thế giới này, bất lực và mơ hồ, cho đến một ngày trông thấy ánh sáng ở phía cuối đường hầm. Ca khúc đã làm rung động đến tận sâu thẳm trái tim của những người yêu nhạc trên khắp thế giới và luôn khiến họ bật khóc.

Năm 1979, ông Quan lần đầu tiên xuất hiện là một nghệ sĩ trong một buổi hòa nhạc ở Bắc Kinh. Khi đó, ông gần như chưa có tên tuổi gì, nhưng ông đã cùng biểu diễn với một số nghệ sĩ nổi tiếng nhất Trung Quốc. Khi tên của ông được giới thiệu, khán giả hoàn toàn hờ hững. Ông bước lại phía micrô, cúi chào, và bắt đầu hát. Nhiều người nói rằng, vào khoảnh khắc ông cất lên nốt nhạc đầu tiên, họ đã biết rằng, một ngôi sao mới đã xuất hiện. Giọng hát trẻ trung và đậm chất trữ tình của ông đã làm mê hoặc tất cả mọi người trong phòng hòa nhạc.

Tối hôm đó, ông đã hát hai ca khúc, “Phải làm sao để hết nhớ anh” và “Tình yêu của sông Hoàng Hà”. Khi ông kết thúc, khán giả reo hò trong tiếng vỗ tay hoan hô. Nhiều người hâm mộ đã bị mê hoặc bởi giọng hát tuyệt đẹp ấy, và ông Quan đã tiếp tục tiết mục của mình để làm hài lòng khán giả. Trong phút chốc, ông đã trở nên thành công sau màn biểu diễn tại Bắc Kinh hôm đó. Sự nghiệp của ông Quan tiếp tục nở rộ, các ca khúc nổi tiếng lần lượt ra mắt, trong đó phải kể đến “Tuổi thanh xuân”, “Những khúc nhạc vui của tiếng sóng vỗ”, và “Tương lai của chúng mình ngọt ngào hơn cả mật ong”.

Trong suốt sự nghiệp xuất sắc của mình, ông Quan đã thực hiện hàng nghìn buổi biểu diễn và cho ra đời nhiều bản thu âm. Năm 1987, ông được vinh danh là một trong những ca sĩ được yêu thích nhất Trung Quốc. Năm 1989, ông tham dự Liên hoan Thanh niên Thế giới Lần thứ 13 và dành được giải thưởng Thành tựu Nghệ thuật Cao quý nhất. Ông đã thu âm hơn 50 bài hát chủ đề cho phim lẻ và phim truyền hình Trung Quốc, trong đó có phim “Công việc ngọt ngào của tôi”, và bộ phim truyền hình “Mùa hè của thành phố Hắc Long Giang”. Ông đã được Hiệp hội Tiểu sử ABI của Mỹ trao tặng danh hiệu “Người đàn ông tuyệt vời nhất”, và được Hiệp hội Tiểu sử Cambridge của Anh trao tặng Giải thưởng Thành tựu Thế kỷ 20.

Phong cách hát của của ông Quan quả thực có một không hai, đó là sự kết hợp phương pháp của phương Tây với hương vị và kỹ thuật của phương Đông. Giọng ca ngọt ngào và ấm áp với âm vực rộng cho phép ông hát được cả opera và nhạc dân tộc. Ông có thiên tính bẩm sinh với âm nhạc, ông khiến cho tất cả các ca khúc dường như dễ dàng. Những người nghe giọng hát của ông thường nói rằng họ ngay lập tức cảm thấy thư giãn và thoải mái, như thể mọi ưu phiền đều tan biến. Lắng nghe phong cách đơn giản của ông, nhiều người cố gắng hát các bài hát của ông, chỉ để nhận ra rằng chúng khó như thế nào. Chỉ là ông Quan làm cho chúng trở nên đơn giản.

Năm 1983, khi ông Quan 39 tuổi và đang trên đỉnh cao chói lọi của sự nghiệp ca hát, ông được chẩn đoán mắc bệnh viêm gan B và xơ gan giai đoạn đầu. Tất cả các bác sĩ đều khuyên ông ngừng hát. Nhưng ông Quan không muốn kết thúc. Khi ấy, ông đã rất nổi tiếng, các ca khúc của ông rất phổ biến, nhưng trên hết, ông không muốn làm người hâm mộ của mình thất vọng.

“Tôi đến tất cả các bệnh viện có uy tín ở Bắc Kinh, và các bác sĩ đều khuyên tôi ở lại bệnh viện để nghỉ ngơi và điều trị triệt để”, ông Quan nhớ lại. “Bạn bè của tôi giới thiệu nhiều bác sĩ Trung Y nổi tiếng, và cả những bài thuốc bí truyền. Tôi thậm chí đến gặp cả ngự y hoàng cung, ông Trần, người chịu trách nhiệm chăm sóc cho hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc, Phổ Nghi. Nhưng không ai trong số họ giúp được. Tất cả những gì tôi có thể làm là uống thuốc và nằm trên giường bệnh”.

Trong dịp Tết Nguyên Đán năm 1996, một người bạn trong đội quân nhạc đến thăm ông Quan và giới thiệu cho ông một sự lựa chọn khác. “Tôi biết một số người làm rất tốt trong thực hành tu luyện”, ông ấy nói. Rất tự nhiên, ông Quan thấy rất thú vị và quyết định gặp người này. Người phụ nữ gợi ý rằng ông nên đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân. “Sau khi nghe câu chuyện của bà ấy, tôi nghĩ rằng đây chắc hẳn phải là một môn tập luyện cao cấp. Thế là tôi quyết định tập Pháp Luân Công”, ông Quan nói.

Không lâu sau khi bắt đầu tập luyện, sức khỏe của ông Quan hồi phục một cách thần kỳ. Ông không còn cảm thấy mệt mỏi. Ông có thể ngủ ngon, thấy ngon miệng trở lại, và những vết đồi mồi trên khuôn mặt và bàn tay đều nhạt dần. Chưa bao giờ tràn đầy sinh lực như vậy, ông Quan cảm thấy sức khỏe của mình đã hồi phục, cả trong thân thể lẫn tinh thần.

Năm 1996, ông Quan và gia đình chuyển sang Mỹ. Năm 1999, chính quyền cộng sản Trung Quốc bắt đầu cuộc đàn áp tàn bạo đối với Pháp Luân Công, và kể từ đó, ông Quan đã không thể quay trở lại Trung Quốc để gặp gỡ vô số những người hâm mộ của mình, một hoàn cảnh đáng buồn cho một người nghệ sĩ đã từng hát các ca khúc dân tộc trong suốt một thời gian dài.

Trong chuyến lưu diễn với Đoàn Nghệ thuật Thần Vận, hàng trăm nghìn khán giả một lần nữa lại có thể trải nghiệm niềm vui sướng được nghe giọng nam cao lừng danh của ông Quan. Nhiều người đã nói rằng, lắng nghe giọng hát của ông, khiến những kỷ niệm vấn vương về quá khứ của Trung Quốc như hiện về. Sau đó, khi biết được những trải nghiệm của bản thân ông Quan với Pháp Luân Công, những người hâm mộ này không khỏi suy nghĩ về nhà nước Trung Quốc ngày nay.

Câu chuyện của ông Quan và giọng hát của ông đã có ảnh hưởng lớn đối với nhiều người Trung Quốc, thực sự làm rung động sâu sắc trái tim và tâm hồn của họ.

Để biết thêm thông tin về Đoàn Nghệ thuật Thần Vận, xin ghé thăm http://vi.shenyunperformingarts.org

(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?