Gián điệp Trung Quốc bị đặt vào nồi nước đang từ từ sôi
Các gián điệp nhắm vào Pháp Luân Công sẽ bị sử dụng cho những mục đích khác
Khác với Liên Xô, một quốc gia mà trong Chiến tranh lạnh chủ yếu dựa vào những người chuyên nghiệp, chính quyền Trung Quốc đã sử dụng mọi nguồn lực có thể để đạt được những gì mình muốn: gián điệp, phi gián điệp, chuyên nghiệp, nghiệp dư, kiều bào Trung Quốc, người nước ngoài, sinh viên, và học giả.
Vào ngày 26 tháng 6, tuần báo Der Spiegel của Đức đã đăng bài viết “Gián điệp”. Bài báo này kể một câu chuyện về các hoạt động đang diễn ra hàng ngày ở các nước phương Tây nhưng đã bị phớt lờ quá lâu, các hoạt động này cho thấy một thế lực nước ngoài đang phát triển các nguồn lực mà dần dần gặm nhấm sự tự do của phương Tây.
>> Đức thẳng tay với hoạt động gián điệp của chính quyền Trung Quốc
Câu chuyện này rất giống với những gì đã xảy ra trong thời kỳ Chiến tranh lạnh. Tuy nhiên, lần này, các mật vụ tình báo đến từ Trung Quốc, một đối tác thương mại được nhiều nước săn lùng. Mục tiêu ở đây không phải là một cơ quan quốc phòng chính phủ hay những bí mật thương mại của một công ty, mà là những người tập luyện môn thiền định tinh thần Pháp Luân Công.
Sun Dan (không phải tên thật), một kiều bào Trung Quốc, một học giả, và một công dân Đức, đã ở trong một tình thế khó khăn khi cha của anh ở Trung Quốc trở bệnh. Vì là một học viên Pháp Luân Công nên việc xin cấp visa của anh trở nên rất phức tạp.
Tháng 3 năm 2006, nhân viên cấp visa của Đại sứ quán Trung Quốc tại Béc-lin đã thu xếp cho anh Sun gặp hai người đàn ông đến từ Trung Quốc tại một nhà hàng ở trung tâm Béc-lin. Cơ quan tình báo Đức tin rằng nhân viên cấp visa này cũng làm việc cho một cơ quan tình báo của Trung Quốc, gọi là Bộ An ninh Nhà nước.
Bắt đầu vào năm 2008, anh Sun đã gửi các thư điện tử về Pháp Luân Công tới một hòm thư điện tử mà anh sử dụng để liên lạc với các viên chức Trung Quốc, những người cũng truy cập vào hòm thư này.
Anh Sun nói anh không làm gì sai cả, rằng những gì mình gửi đi là thông tin công khai, và anh đã không biết các viên chức Trung Quốc này là gián điệp. Thì ra họ là các viên chức cao cấp của Phòng 610, và một người trong số họ giữ chức thứ trưởng.
Phòng 610
Phòng 610 là một trung tâm chỉ huy việc thi hành chính sách đàn áp Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), một chính sách được bắt đầu vào tháng 7 năm 1999 bởi Tổng bí thư ĐCSTQ lúc đó là Giang Trạch Dân. Cơ quan này không được liệt kê trong bất cứ trang web và tài liệu chính thức nào của ĐCSTQ hay của nhà nước. Nó hoạt động như một cơ quan bí mật.
Mục đích duy nhất của Phòng 610 là diệt tận gốc Pháp Luân Công. Vì hiện nay Pháp Luân Công được tập luyện ở hơn 100 quốc gia trên khắp thế giới, nên cánh tay của Phòng 610 đã vươn xa ra ngoài biên giới Trung Quốc.
>> Phòng 610 – Một thập kỷ tàn bạo của Gestapo Trung Quốc
Các hoạt động bên ngoài Trung Quốc của Phòng 610 không có gì là lạ đối với những người biết rõ về vấn đề này nhưng lại không phổ biến đối với công chúng. Tháng 2 năm 2008, nhà văn người Pháp, Roger Faligot, người đã viết khoảng 40 cuốn sách liên quan đến các cơ quan tình báo, đã xuất bản cuốn “Mật vụ Trung Quốc từ thời Mao cho đến Thế vận hội”.
Trong chương 10, ông miêu tả việc các lực lượng tình báo Trung Quốc đã được triển khai trên khắp thế giới để chuẩn bị cho Thế vận hội Olympic như thế nào. Ông đặc biệt lưu ý rằng Phòng 610 bí mật cũng nằm trong lực lượng đặc biệt này. Phòng 610 tham gia vì nó đã trở thành tổ chức chính được chính quyền Trung Quốc giao nhiệm vụ giám sát Pháp Luân Công trong xã hội phương Tây.
Trần Dụng Lâm từng là một nhà ngoại giao Trung Quốc của Lãnh sự quán Trung Quốc tại Sydney, Australia. Sau khi đào thoát vào năm 2005 vì đã từ chối thi hành lệnh đàn áp Pháp Luân Công, ông đã tuyên bố rằng có hơn 1.000 điệp viên ở Australia, hầu hết những người trong số họ được sử dụng để giám sát các hoạt động của những học viên Pháp Luân Công.
Nhiều nhà ngoại giao và các gián điệp Trung Quốc không thực sự xuất hiện trong danh sách nhân viên của Phòng 610. Nhưng khi liên quan đến vấn đề Pháp Luân Công thì họ đều làm việc cho Phòng 610. Ông Trần Dụng Lâm ở Australia và nhân viên cấp visa của Đại sự quán Trung Quốc tại Béc-lin là những trường hợp tương tự nhau, những nhân viên thuộc đoàn ngoại giao nhưng lại làm việc theo lệnh của Phòng 610.
Dưới sự tác động
Khác với Liên Xô, một quốc gia mà trong Chiến tranh lạnh chủ yếu dựa vào những người chuyên nghiệp, chính quyền Trung Quốc đã sử dụng mọi nguồn lực có thể để đạt được những gì mình muốn: gián điệp, phi gián điệp, chuyên nghiệp, nghiệp dư, kiều bào Trung Quốc, người nước ngoài, sinh viên, và học giả.
Richard Fadden, giám đốc Cơ quan Tình báo An ninh Canada (CSIS), đã nói với hãng tin CBC News rằng một số chính khách Canada đang nằm dưới tầm ảnh hưởng của một chính phủ nước ngoài và đề cập rằng Trung Quốc có liên quan vào việc này.
>> Những nhận xét về ĐCSTQ của người đứng đầu cơ quan tình báo Canada mới chỉ “cạo lớp vỏ bên ngoài”
Việc chính quyền Trung Quốc đã khiến các chính khách Canada rơi vào bẫy của họ như thế nào thì còn chưa được hiểu rõ. Cái bẫy này không nhất thiết là được tạo ra theo phương cách truyền thống thời kỳ Chiến tranh lạnh. Mối quan hệ đôi khi bắt đầu theo một cách “vô hại”, với một chủ đề chỉ liên quan đến “các vấn đề nội bộ” của Trung Quốc.
Các công cụ được sử dụng phổ biến nhất là vấn đề Đài Loan và vấn đề Pháp Luân Công. Có một tổ chức được gọi là “Hội đồng Thúc đẩy Thống nhất Hòa bình Quốc gia Trung Quốc” (CCPPR). “Thống nhất hòa bình” nghe như thể là chỉ liên quan đến các vấn đề nội bộ của Trung Quốc, và thế là không ai quan tâm đến các hoạt động gián điệp của Trung Quốc cần phải cảnh giác. Nhưng nếu bạn nhìn vào trang web của CCPPR, nó không hề đơn giản như vậy.
CCPPR có 131 chi nhánh, 10 ở Châu Á, 29 ở Châu Âu, 20 ở Bắc Mỹ, 24 ở Nam Mỹ, 23 ở Châu Phi, 19 ở Thái Bình Dương, cộng thêm 6 chi nhánh ở Đài Loan, Hồng Kông và Macao. Chính quyền Trung Quốc tuyên bố rằng vấn đề Đài Loan là một vấn đề nội bộ của Trung Quốc và không nước nào được can thiệp vào, vậy thì tại sao họ lại cần nhiều chi nhánh ở các quốc gia khác như vậy?
Hầu hết các chi nhánh đều được đăng ký là các tổ chức phi chính phủ, nhưng họ chỉ nghe và làm theo mệnh lệnh từ Bắc Kinh. Một hình ảnh từ trang web của CCPPR đã cho thấy rằng ĐCSTQ coi các chi nhánh trên khắp thế giới là một phần lãnh thổ của mình. Có lẽ hình ảnh này đã quá lộ liễu, bởi vì nó đã bị gỡ xuống và không còn được nhìn thấy trên trang web này nữa
Câu chuyện của CCPPR không kết thúc với cộng đồng Trung Quốc. Một ví dụ là John So, cựu thị trưởng của thành phố Melbourne, Australia. Sau khi được bầu làm thị trưởng, ông đã trở thành mục tiêu chính của Công tác Mặt trận Thống nhất của ĐCSTQ.
Sau nhiều nỗ lực, ông đã được tuyển làm cố vấn cho chi nhánh Australia của CCPPR, cùng với hơn chục chính khách Australia khác. Thường thì, chủ quyền và thống nhất là một vấn đề phải được xử lý ở cấp liên bang hoặc tiểu bang. Nó không phải là việc của các quan chức cấp địa phương. Vậy thì các chính khách địa phương của Australia có thể làm gì với sự thống nhất của Trung Quốc?
Một khi trở thành một phần trong cánh tay dài của ĐCSTQ, thị trưởng So đã làm nhiều hơn là tham gia vào vấn đề của Trung Quốc và Đài Loan. Ông ta đã làm những việc khác theo chính sách của ĐCSTQ. Năm 2002, ông đã từ chối đơn xin đăng ký tham gia đoàn diễu hành Moomba của Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Melbourne, một phần của một lễ hội ngoài trời lớn được chào đón hàng năm tại Melbourne.
Thị trưởng So có vẻ như đã quên rằng đất nước của mình là Australia chứ không phải Trung Quốc – sự từ chối của ông đã vi phạm luật pháp Australia. Hành động của ông đã tiêu tốn 200.000 đô-la của những người đóng thuế, và ông cũng bị yêu cầu công khai xin lỗi Pháp Luân Công.
Sự tham lam của chính quyền Trung Quốc là vô tận. Các lực lượng được tuyển mộ sẽ không chỉ giới hạn trong các vấn đề Đài Loan hay Pháp Luân Công. Họ có thể dễ dàng được chuyển sang các vấn đề khác, chính trị hoặc kinh tế.
Sự mất tự do ở các nước phương Tây sẽ không đến trong một sớm một chiều, khi các cá nhân chịu thỏa hiệp đang đẽo đi từng miếng một quyền tự quyết của đất nước mình. Giống như một con ếch bị đặt vào nồi nước đang từ từ sôi, khi con ếch nhận ra rằng nước quá nóng thì nó đã chẳng thể làm gì để tự giúp mình được nữa.
Heng He
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Dịch Vodka ở Anh
Những cô bé tuổi vị thành niên người Anh này đang gặp nguy cơ do uống quá nhiều rượu. Tuần trước, tôi đã viết về chuyện tôi bị mắc kẹt tại Anh [...]
-
Văn hóa truyền thống: Trà đạo của người Trung Hoa
1) Nguồn gốc của trà Thần Nông được người Trung Quốc coi là ông tổ của nghề nông và dược thảo Người Trung Quốc có câu “Trong nhà có 7 thứ: [...]
-
Những người khiếu kiện ở Bắc Kinh tăng lên cả về số lượng và...
Những người khiếu kiện vô gia cư này sống trong đường hầm ngầm ở Bắc Kinh. Khi Trung Quốc đang nổi nhanh lên vị trí nổi bật trên toàn cầu với những số liệu [...]
-
Nhân chứng sống kể lại vụ cưỡng bức mổ lấy nội tạng tại Trung...
Xem Đài truyền hình Tân Đường Nhân . Một nhân chứng sống đã thuật lại rất chi tiết câu chuyện về một người phụ nữ tại Trung Quốc – một giáo [...]
-
Văn hóa truyền thống: Sử gia trực bút, dẫu chết không dời
Dân tộc Trung Hoa được truyền thừa nhiều mỹ đức, có chính khí tỏa sáng ngàn năm. Đây chính là một bộ phận của văn hóa Thần [...]
-
Miền Bắc và miền Trung Việt Nam - Vùng đất của sự chuyển mình...
Thuyền chở rau tại chợ nổi ở Hội An TÓM LƯỢC: Sau nhiều năm chịu chiến tranh và bị cô lập, miền Bắc Việt Nam đang bước đi tốt trên con [...]
-
Nhà hoạt động nhân quyền Vương Lệ Hồng bị tù 9 tháng
Hôm thứ 6 tuần trước, nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc Vương Lệ Hồng đã bị kết án 9 tháng tù giam. Vụ việc này đã bị các nhà phê bình lên án. Họ [...]
-
Văn hóa truyền thống: Câu chuyện về cái búa gỗ
Nghiêm Như Tứ là thái thú Tương Dương vào triều đại nhà Thanh. Ông cũng là huyện lệnh huyện Văn Hỉ, tỉnh Sơn Tây trong những năm đầu của Hoàng [...]
-
Nghệ sĩ múa rối bóng Indonesia gìn giữ môn nghệ thuật cổ
Nghệ sĩ múa rối bóng Kajali đã biểu diễn môn nghệ thuật độc nhất vô nhị này tại làng Medaya được 46 năm. Múa rối bóng đã được truyền lại qua [...]
-
Phỏng vấn nghệ sĩ Thần Vận Michelle Ren
Tại sao ‘Không gì có thể ngăn bước thành Thần’ thật cảm động Michelle Ren , quán quân của cuộc thi vũ đạo cổ điển Trung Quốc quốc tế lần đầu tiên, biên [...]
-
Hoa Đà và cây hoa mẫu đơn
Hoa Đà Truyền thuyết kể rằng một đại phu nổi tiếng, Hoa Đà trong thời Tam Quốc, đã trồng nhiều loại hoa cỏ và thảo mộc khác nhau ở sân trước và [...]
-
Trà xanh: Dùng một tách mỗi ngày giúp tránh bệnh ung thư?
Trà xanh Trong những năm qua, một loạt các nghiên cứu đã chỉ ra rằng trà xanh là một loại thức uống rất bổ dưỡng cho sức khỏe. Hầu hết các nghiên [...]
-
Ân xá Quốc tế kêu gọi Trung Quốc công bố số người bị hành...
Một nữ tù nhân đang bị đưa đi hành quyết sau khi cô bị kết án tử hình tại một buổi tuyên án ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Ngày 29 tháng 3, Tổ [...]
-
Văn hóa truyền thống: Khéo dùng ngòi bút để cứu người
Vương Sinh là người Dương Châu, từ bé đã mồ côi cha, gia cảnh bần hàn, hành nghề viết tố trạng kiếm tiền phụng dưỡng mẹ. Năm 20 tuổi, anh [...]
-
Bí ẩn về loài rồng
RỒNG: Liệu rồng chỉ đơn thuần là trí tưởng tượng của con người trong đời sống tâm linh, hay chúng thực sự tồn tại? Rồng đã thâm nhập vào mọi lĩnh [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim

