Vẽ tranh sơn dầu về vẻ đẹp và đức tin

Tiểu sử họa sĩ: Michelle Chen

LẬT NGƯỢC TÌNH THẾ: "Shock", tranh sơn dầu, lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về một người phụ nữ lớn tuổi từ chối từ bỏ môn tập thiền khi bị giam giữ trong một nhà tù Trung Quốc chỉ vì đức tin của bà vào Pháp Luân Công. (Ảnh cung cấp bởi Michelle Chen)

Giành được giải thưởng uy tín Commonwealth of Northern Mariana Island’ Governor’s Award năm 1998 chỉ là điểm khởi đầu để Michelle Chen xuất hiện trên vũ đài nghệ thuật quốc tế. Mới đây, cô đã giành giải vàng trong Cuộc thi Vẽ tranh nhân vật Quốc tế người Hoa năm 2009 của Đài truyền hình Tân Đường Nhân (NTDTV).

>> Những người đoạt giải trong cuộc thi vẽ tranh sơn dầu

Cô Chen đã đắm mình trong nghệ thuật kể từ năm lên 10 khi cô học thư pháp từ những người thầy Trung Quốc ở tỉnh của cô. Rồi cô vẽ tranh phong cảnh theo phong cách tranh bút lông Trung Quốc (còn được gọi là nghệ thuật tranh “thủy mạc”, hay “thủy mặc”), trong đó sử dụng mực màu trên giấy thông thảo. Hiện cô chỉ tập trung vào tranh sơn dầu.

Bức tranh sơn dầu “Shock” của cô miêu tả một học viên Pháp Luân Công rũ bỏ gông cùm và bay lên trong xà-lim nhà tù khi những người lính gác chứng kiến tận mắt, bị sốc và hoảng sợ. Đại Kỷ Nguyên mới đây đã phỏng vấn cô Chen về nghệ thuật của cô.


Đại Kỷ Nguyên: Xin cô cho biết điều gì tạo cảm hứng để cô vẽ tranh?

Michelle Chen: Những câu chuyện về đức tin. Tôi đã bị sốc, rất cảm động khi đọc một câu chuyện có thật về một phụ nữ lớn tuổi bị tra tấn tại Trung Quốc chỉ vì bà không chịu từ bỏ tín ngưỡng tinh thần của mình. Bà đã từ chối từ bỏ môn tu luyện (tự cải thiện bản thân) Pháp Luân Đại Pháp khi ở trong tù. Bà đã bị cùm, nhưng vẫn kiên định tập thiền Pháp Luân Đại Pháp.

Đột nhiên, trước sự có mặt của những người cai tù, gông cùm gẫy ra và giải thoát cho bà. Bị sốc và sợ hãi, những người tra tấn bà khấu đầu (quỳ lạy một cách kính trọng) trước bà và xin bà tha thứ. Ngày hôm sau, họ thả bà về nhà. Đây đúng là một phép lạ của đức tin chân chính.

Đại Kỷ Nguyên: Về kỹ thuật, cô đã bắt đầu như thế nào? Cô có phác họa bố cục trước không?

Cô Chen: Khi tôi có một ý tưởng hay, hoặc có cảm hứng để vẽ, tôi phác thảo sơ bộ để sắp xếp bố cục. Rồi tôi tìm một người mẫu và nhờ họ tạo tư thế theo bố cục đó. Tôi xem tham khảo các tư thế của người mẫu có trong ảnh.

Đại Kỷ Nguyên: Vì sao cô lại vẽ bức tranh này?

Cô Chen: Tôi đã cố gắng bày tỏ cảm xúc của mình như một học viên Pháp Luân Đại Pháp về cuộc đàn áp khủng khiếp này tại Trung Quốc. Tôi sáng tác tranh theo phong cách tả thực để mang đến cho người xem một cái nhìn sâu sắc về tình hình [cuộc đàn áp] và chấm dứt sự giết chóc. Là một họa sĩ, tôi cảm thấy mình có trách nhiệm sử dụng kỹ năng của mình với cây cọ để phơi bày sự thật – nó khiến cuộc đời tôi có ý nghĩa.

Đại Kỷ Nguyên: Cô có thể nói cho chúng tôi biết về bức tranh đoạt giải của cô không?

Cô Chen: Bức tranh này ban đầu được nhận vào Triển lãm Nghệ thuật Quốc tế Chân-Thiện-Nhẫn, một cuộc triển lãm vòng quanh thế giới. Khi đơn xin được chấp thuận trong Cuộc thi Vẽ tranh nhân vật Quốc tế người Hoa năm 2009, tôi đã đăng ký bức tranh này. Quy tắc của cuộc thi tuyên bố rằng các tác phẩm dự thi phải vẽ chân dung và sử dụng kỹ thuật hàn lâm cổ điển. Tôi cảm thấy mục đích thúc đẩy trao đổi văn hóa và trưng bày các tác phẩm miêu tả sự thuần Chân, thuần Thiện, và thuần Mỹ là điều gì đó mà tôi nên tham gia.

Bố cục bức tranh gồm hai phần – một hình tam giác nằm trong một tam giác lớn hơn. Mọi thứ xoay quanh người học viên Pháp Luân Công ở chính giữa. Bà tràn ngập trong ánh sáng và tỏa ánh hào quang ra xung quanh. Hình tam giác lớn hơn bao gồm những người cai ngục đang kinh ngạc. Mỗi người có một cách biểu đạt khác nhau về điều mà họ thấy – người thì kinh sợ, người thì chấn động, người thì đầy vẻ ăn năn trên khuôn mặt, người thì quỳ lạy vì kính trọng, người thì bị lóa mắt bởi ánh sáng chói lòa.

Tôi muốn biểu lộ không chỉ vẻ đẹp, mà cả ý nghĩa tinh thần, để từ đó người ta cảm thấy thanh thản, và một nguồn năng lượng tốt sau khi xem tác phẩm. Có sự tương phản rõ rệt giữa nhân vật ở trung tâm và những kẻ tra tấn bà, cũng là sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối, Thiện và Ác, bình thản và rúng động.

Đại Kỷ Nguyên: Cô có thể mô tả phong cách thẩm mỹ của mình không?

Cô Chen: Tôi thích vẽ các đề tài dựa trên nền đạo đức và những giá trị truyền thống bằng cách sử dụng phong cách hiện thực cổ điển phương Tây.

Đại Kỷ Nguyên: Cô có một kiểu đề tài ưa thích nào không?

Cô Chen: Đề tài ưa thích của tôi là Thần, Phật, các bậc thánh hiền, và những người cao thượng, chẳng hạn các học viên Pháp Luân Công, những người đối mặt với tà ác nhưng không bao giờ từ bỏ đức tin.

Đại Kỷ Nguyên: Cô đã từng nhận nhiệm vụ vẽ một đề tài đặc biệt nào chưa?

Cô Chen: Vâng, đã từng. Tôi từng nhận một nhiệm vụ từ Bảo tàng CNMI (Commonwealth of the Northern Marianna Islands) để hoàn thành một tác phẩm lịch sử vài năm trước đây. Nhiều người cũng nhờ tôi vẽ tranh chân dung gia đình họ. Nói chung tôi thích vẽ tranh nhân vật và tranh chân dung.

Đại Kỷ Nguyên: Cách tiếp cận với hội họa của cô là gì?

Cô Chen: Tôi cảm thấy rằng chân lý của nghệ thuật là thuần Chân, thuần Thiện và thuần Mỹ. Nó khiến thế giới trở nên tinh khiết, trong sạch và đẹp đẽ, là điều tốt cho đạo đức con người.

Đại Kỷ Nguyên: Ngoài tranh sơn dầu, cô có tham gia loại hình nghệ thuật nào không?

Cô Chen: Tôi vẽ tranh màu nước, và tranh thủy mạc Trung Quốc. Tôi cũng viết thư pháp và sáng tác trên gốm sứ nữa.

Đại Kỷ Nguyên: Còn thú tiêu khiển nào khác không ạ?

Cô Chen: Tôi thổi sáo cho Ban nhạc diễu hành Thiên Quốc (Thiên Quốc Nhạc Đoàn) và thích ca hát.

Với những nỗ lực trong hội họa, Michelle Chen đang dạy nghệ thuật tại một ngôi trường ở vùng upstate New York. Tác phẩm nghệ thuật đoạt giải và các bức tranh khác của cô có thể được xem tại Triển lãm Nghệ thuật Chân-Thiện-Nhẫn ở nhiều địa điểm khác nhau trên thế giới.

Yvonne Marcotte
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Có 1 lời bình
Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?