Cựu quân nhân trong Chiến tranh Triều Tiên: Tại sao chúng ta đánh Mỹ?

Chiến tranh Triều Tiên (Ảnh: Wikimedia Commons)

Tôi là một cựu quân nhân từng tham gia Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa (PLA) năm 1948. Tôi đã từng tham gia vào cuộc chiến tranh của chính quyền Cộng sản Trung Quốc và Quốc dân đảng (KMT) ở miền bắc Trung Quốc, và sau đó là chiến tranh Triều Tiên. Vào tháng 3 năm 1949, tôi gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và phục vụ như một Trung úy. Năm 1951, tôi được thăng cấp thành Tiểu đoàn trưởng trong chiến tranh Triều Tiên. Tôi một mực giữ lòng trung thành với ĐCSTQ, với đất nước và tất cả nhân dân Trung Quốc. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến những được mất cá nhân hay sự an toàn cho bản thân. Nhưng đúng lúc mà tôi cần sự giúp đỡ, thấu hiểu và quan tâm hơn bao giờ hết, thì ĐCSTQ đã ruồng bỏ tôi.

Lúc đó, tôi đang tham gia vào trận đánh thứ năm ở Triều Tiên. Chúng tôi chiến đấu vô cùng gian khổ trong ba ngày và không thể liên lạc với sở chỉ huy. Chúng tôi bị bao vây và dần dần bị tiêu diệt bởi lính Mỹ. Lúc đó, tôi đề xuất với bộ tư lệnh sư đoàn rằng sau khi quân đội của chúng ta rút quân và đội phản công hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi sẽ tận dụng từng giây phút để rút về phòng ngự. Tuy nhiên, cấp trên đã không lắng nghe tôi. Thay vào đó, họ lấy cớ rằng không thể liên lạc với cấp chỉ huy để bắt chúng tôi chờ thêm chỉ đạo và tiếp tục trận chiến thất bại với quân đội Mỹ.

Vì chúng tôi ở xa chuỗi cung ứng nên cuối cùng chúng tôi đã cạn kiệt đạn dược và thực phẩm, và sau đó là mất đi cơ hội để thoát khỏi tình thế khó khăn đó. Vài ngàn bạn chiến đấu của tôi đã bị bắt, vài ngàn người khác chết trên chiến trường và nằm lại dưới đất lạnh ở nơi đất khách quê người.

Trên chiến trường, tôi bị bắn và bị thương nặng bởi bốn viên đạn, sau đó tôi bị bất tỉnh. Khi tỉnh lại, tôi đã nhìn thấy một bác sĩ người nước ngoài với chiếc mũi dài và đôi mắt xanh đang băng bó ngực cho tôi. Tôi cảm thấy như mình đang chết.

Cuối cùng, vị bác sĩ “Đế quốc Mỹ” đó đã cứu sống tôi. Tôi thì thầm trong nước mắt: “Tại sao chúng ta phải chiến đấu với họ? Tại sao lại thế này? Chúng ta là người Trung Quốc. Tại sao chúng ta đến Bắc Triều Tiên? Đất nước của chúng ta còn chưa được xây dựng”.

Sau khi trở về nhà, ĐCSTQ đã nói với chúng tôi rằng tất cả binh lính bị bắt đều là những kẻ phản bội. “Tại sao các anh không tự tử ở chiến trường luôn cho rồi?”. Tôi bị khai trừ khỏi ĐCSTQ, bị cầm tù, hỏi cung và tra tấn. Giờ đây, tôi mang trên mình đủ thứ bệnh tái phát mỗi khi đến kỳ, hậu quả của sự đối xử họ dành cho tôi.

Tuy vậy, trong những năm tháng tuổi già, tôi đã đủ may mắn để được đọc “Cửu bình” (Chín bài bình luận về ĐCSTQ), trong đó giải thích về lịch sử và bản chất thật sự của ĐCSTQ. Tôi cảm thấy như mình có thể nhìn thấy tương lai của Trung Quốc, một tương lai có cả tự do và dân chủ. Trong tương lai không xa, sự thật sẽ được phơi bày trước cộng đồng quốc tế. Tôi muốn tuyên bố rằng ĐCSTQ mà tôi từng gia nhập là một tà đảng phi nhân tính. Tôi tuyên bố hoàn toàn thoát ly khỏi nó.

Bạn có thể đọc “Cửu bình”, một cuốn sách đã giúp 79 triệu người Trung Quốc thoái xuất khỏi ĐCSTQ, tại đây:
http://9binh.com/

Hu Shizhong
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Tin Trung Quốc
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?