Leeshai Lemish nói về Đoàn Nghệ thuật Thần Vận
Từ giảng đường của Đại học Pomona College cho tới sân khấu trung tâm tại Radio City Music Hall, Leeshai Lemish đã có thật nhiều trải nghiệm. Năm 30 tuổi, anh đã làm được điều mà hầu hết mọi người không thể, hoặc không dám làm trong cả cuộc đời của họ.
Các khán giả của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận (Divine Performing Arts) trong các điểm đến nổi tiếng có thể tự hỏi: “Được rồi, chàng trai da trắng dẫn chương trình này là ai vậy? Và giờ anh ta đang hát một bài dân ca Tứ Xuyên gọi là “Kanding” bằng tiếng Trung Quốc trôi chảy, để tặng nữ MC trên sân khấu?” Đó chính là Leeshai Lemish.
Thông minh và đầy nhiệt huyết, Lemish có xu hướng bỏ hết sức mình vào nỗ lực, điều đã khiến anh đi trên con đường ở trong quân đội Israel, chơi bóng chày nghiệp dư, phải lòng văn hóa truyền thống Trung Hoa, và đứng lên vì nhân quyền tại Trung Quốc.
Lemish là một người Mỹ gốc Do Thái; sau khi sống những năm tháng thơ ấu và thanh niên sau này tại Israel, anh đã di cư sang Hoa Kỳ để theo đuổi việc học lên cao, cùng với người vợ sắp cưới của mình, Sarah.
Năm 2005, anh đã tốt nghiệp với bằng “As” ở Magna Cum Laude, từ Đại học Pomona College, một trường thuộc Claremont Colleges. Sarah là một đại biểu học sinh được đọc diễn văn trong lễ tốt nghiệp. Nỗ lực hướng để đạt được thành công của Lemish được phản ánh bởi rất nhiều giải thưởng của anh. Sau khi tốt nghiệp, anh được trao giải thưởng Luận văn nghiên cứu Châu Á xuất sắc nhất; nghiên cứu của anh đã dẫn anh sang Đài Loan, Campuchia, và Lào, nơi anh đã phỏng vấn những người Hoa tỵ nạn, những người phải chịu sự đàn áp tín ngưỡng – một công việc không phải nhẹ nhàng cho một luận văn tốt nghiệp. Ngoài ra, cũng trong năm ấy, Hiệp hội Nghiên cứu sinh Mỹ-Trung đã quyết định lần đầu tiên trao giải thưởng cho một người không phải là người Hoa, và Lemish chính là người được vinh danh.
Năm 2009, khi Lemish chuẩn bị lưu diễn toàn cầu với Đoàn Nghệ thuật Thần Vận, Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã tìm hiểu một vài khía cạnh của đoàn diễn mà đã khiến nó trở thành show diễn của người Hoa được khen ngợi nhất trên thế giới. Anh đã dành 5 tháng trong năm để đi đi về về từ Mỹ cùng các vũ công Thần Vận, khi họ có mặt trong “Đại nhạc hội mừng năm mới toàn cầu của người Hoa”, tiếng Anh gọi là “Chinese New Year Spectacular”.
Lemish trả lời phỏng vấn của Đại Kỷ Nguyên:
Đại Kỷ Nguyên (ĐKN): Anh đã làm MC cho Đại nhạc hội được bao lâu rồi ạ?
Leeshai Lemish(Lemish): Đây là năm thứ 4 của tôi với “Chinese New Year Spectacular”, và là năm thứ 3 của riêng tôi với Đoàn Nghệ thuật Thần Vận. Show diễn đầu tiên của tôi là vào tháng 5 năm 2005, trong Lễ hội Thuyền rồng tại Cal State LA (California State University, Los Angeles), và sau đó là show diễn tại Radio City Music Hall vào tháng 01 năm 2006. Vào tháng 12 năm 2006, tôi đã trở thành MC toàn thời gian cho Đoàn Nghệ thuật Thần Vận.
ĐKN: Đoàn diễn như thế nào kể từ khi anh mới bắt đầu?
Lemish: Đoàn diễn đã duy trì được một tinh thần không hề thay đổi kể từ khi họ mới bắt đầu, nhưng họ đã nâng mình lên tầm cỡ thế giới, và đạt được vị trí độc nhất trong giới nghệ thuật và giải trí. Trọng tâm của các buổi biểu diễn bắt nguồn từ vũ đạo cổ điển Trung Quốc và phục hồi truyền thống Trung Hoa; và các buổi biểu diễn đã trưởng thành cùng với Đoàn Nghệ thuật Thần Vận. Trong những buổi biểu diễn đầu tiên vào những năm 2005 và 2006, chúng tôi có những nhóm khác tham dự – các nghệ sĩ địa phương, một nhóm tứ tấu kèn đồng, và sự pha trộn của nhiều thứ khác. Tuy vậy, kể từ cuối năm 2006, với sự thành lập Đoàn Nghệ thuật Thần Vận, chúng tôi đã trở nên tập trung hơn. Chúng tôi đã cải thiện, và đang ngày càng ấn tượng hơn. Sứ mệnh của các buổi biểu diễn là rất rõ ràng, và nó không bị ô nhiễm bởi những gì đã xảy ra tại Trung Quốc trong hơn 60 năm qua.
ĐKN: Điều khó khăn nhất trong khi lưu diễn là gì ạ?
Lemish: Ngoài việc phải xa vợ khi lưu diễn, tôi thực sự coi lưu diễn chỉ là lưu diễn. Tôi là một MC. Tôi phải di chuyển rất nhiều. Để dẫn chương trình, tôi có thể được xem show diễn và ở quanh những nghệ sĩ hàng đầu trong lĩnh vực của họ, và đây là môi trường thật tuyệt vời. Tôi có thể nói rằng điều khó khăn nhất là theo kịp các nghệ sĩ khác.
Các vũ công, ca sĩ, và dàn nhạc không bao giờ thỏa mãn với trình độ họ đang có; họ luôn bỏ cả trái tim và tâm hồn vào đó, và tìm những cách mới để vượt qua và đạt đến trạng thái tinh thần hoàn toàn cống hiến cho khán giả trên sân khấu. Năng lượng của buổi biểu diễn và những phản hồi từ khán giả đã khiến nó trở thành môi trường rất tuyệt vời để tham dự. Khi vắng mặt, tôi cảm thấy nhớ những khi đi lưu diễn. Thật khó để cân bằng [giữa tham dự và không tham dự]. Khi không tham gia lưu diễn, tôi dành thời gian nghiên cứu và viết lách về nhân quyền.
ĐKN: Sự phản hồi từ khán giả có khác nhau giữa các thành phố và các quốc gia khác nhau hay không?
Lemish: Khán giả ở những nơi khác nhau phản ứng khác nhau. Các nền văn hóa khác nhau có thói quen khác nhau khi họ đi tới nhà hát. Ở Boston, lấy ví dụ, có những khán giả với học vấn cao; họ biết nhiều về bối cảnh lịch sử mà một số buổi biểu diễn dựa vào đó. Sau đó chúng tôi tới những nơi như Huntsville, Florida, hay nơi nào đó mà khán giả không biết nhiều về nền văn hóa truyền thống Trung Quốc. Họ có thể liên hệ buổi biểu diễn theo khía cạnh và chủ đề về đạo đức, cái Thiện, công lý, và sự dũng cảm. Tất cả có thể liên hệ tới buổi biểu diễn ở mức độ con người.
Ở những nơi như Nhật Bản và Đài Loan, khán giả dè dặt hơn và không vỗ tay, ngay cả khi buổi diễn biểu rất ấn tượng hay trong những cảnh rất cảm động của buổi diễn. Theo văn hóa của họ, là lịch sự hơn khi ngồi im lặng cho tới hết buổi biểu diễn. Chúng tôi ở đằng sau tấm màn sân khấu và tự hỏi: “Không biết họ nghĩ gì về buổi biểu diễn nhỉ?!” Sau đó, chúng tôi tìm hiểu trong giờ tạm nghỉ hoặc sau buổi diễn, để xem có bao nhiêu khán giả cảm động đến phát khóc trong buổi biểu diễn.
ĐKN: Anh có câu chuyện cảm động nào để chia sẻ không?
Lemish: Một phản hồi cảm động đặc biệt đã diễn ra trong chuyến lưu diễn Châu Âu hồi năm ngoái. Một trong những tiết mục của chúng tôi có tên là “Sức mạnh của sự thức tỉnh” đã đánh thức một phản ứng mạnh mẽ. Đó là về một học viên Pháp Luân Công và con gái bà, người đang bị bức hại tại Trung Quốc chỉ vì đức tin của họ, và cách mà những công dân Trung Quốc bình thường trong cộng đồng bảo vệ bà cùng con gái, và đuổi cảnh sát đi, những người đại diện cho Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sau buổi biểu diễn, khán giả tiếp tục vỗ tay ngay cả khi một MC khác và tôi đã bước ra sân khấu để giới thiệu tiết mục tiếp theo. Cho nên chúng tôi đã giải quyết bằng cách thêm một tấm màn sân khấu đặc biệt cho tiết mục đó. Điều này đã trở thành một chuỗi hiện tượng trên khắp Châu Âu. Đám đông khán giả đã phản ứng tương tự tại Thụy Điển, Praha (Cộng hòa Séc), Slovakia, Italia và những nước khác. Vì vậy chúng tôi đã thêm những tấm màn sân khấu cho tiết mục đặc biệt đó. Chủ đề công lý và nhân phẩm trong tiết mục đó là mang tính phổ quát, do vậy tôi nghĩ đó là lý do khiến khán giả cảm động.
Cũng là điều phổ biến khi thấy khán giả cảm động đến phát khóc. Đây là cảm giác khi tìm được điều gì đó thật quý giá. Chúng tôi cũng gặp những người chạy lên sân khấu sau khi kết thúc buổi diễn để nói chuyện với các nghệ sĩ và bày tỏ sự ngưỡng mộ của họ.
ĐKN: Tiết mục ưa thích nhất của anh là gì, và tại sao?
Lemish: Rất khó nói. Tôi thích tất cả, thực sự đấy. Tôi thích cân bằng những gì chúng tôi có – sự mềm mại và duyên dáng của các nữ vũ công, và những màn vũ đạo mạnh mẽ hơn của các nam vũ công, với múa đũa và đánh trống.
ĐKN: Điều gì là độc nhất trong Đại nhạc hội?
Lemish: Nó độc nhất ở rất nhiều khía cạnh. Nếu bạn là một người Hoa, khi bạn thực sự quen thuộc với âm nhạc, nghệ thuật và múa cổ điển Trung Quốc, thì nó là độc nhất vô nhị bởi vì nó là nghệ thuật cổ điển Trung Quốc chân chính, điều rất khó tìm được ngày nay.
Một khía cạnh độc nhất khác là cách nó không bị ô nhiễm bởi sự ảnh hưởng của chế độ đã thống trị Trung Quốc trong vài thập niên qua. Bạn có thấy nó ảnh hưởng đến những bộ phim như “Anh hùng”, khi trên bề mặt nó có vẻ rất Trung Quốc và đầy màu sắc – nhưng đó chỉ là ở bề mặt. Bạn không thực sự có tinh thần ở trong đó. Buổi biểu diễn của chúng tôi đã bảo tồn được tính thẩm mỹ của văn hóa truyền thống Trung Quốc, đồng thời có nội hàm tinh thần trong đó. Nó bao gồm các chủ đề cổ điển Trung Quốc như quan hệ giữa con người và tự nhiên, tinh thần của con người và sự thách thức liên tục để duy trì một thứ có tính nguyên tắc – đạo đức.
Nếu bạn tới một buổi biểu diễn ba-lê và xem Romeo và Juliet, Hồ Thiên nga, hay những vở khác, nhiều tác phẩm kinh điển phương Tây có các nhân tố lãng mạn mạnh mẽ trong đó, và nói về tình yêu đôi lứa. Nhưng nếu bạn nhìn vào văn hóa truyền thống Trung Quốc, nội dung của nó vượt ra ngoài tình yêu lãng mạn, để thưởng ngoạn những cảnh giới thâm sâu hơn. Đó là điều chúng tôi đang làm, là quy luật của tự nhiên, và là cách chúng ta tìm về bản ngã chân thực của mình. Bằng cách này, nó cũng lấy cảm hứng từ Phật giáo và Đạo giáo. Đó là sự khác biệt lớn giữa show diễn của chúng tôi với những show diễn khác.
Và rồi bạn thấy một sự khác biệt khác nữa, đó là cách chúng tôi pha trộn giữa âm nhạc phương Đông và phương Tây. Chúng tôi có một sự pha trộn thú vị giữa Đông và Tây – đàn Tỳ Bà (hình trái lê, nhạc cụ dây), Dizi (sáo trúc), bộ gõ Trung Quốc, và đàn Nhị (một loại đàn kéo dây của Trung Quốc) đi cùng với các nhạc cụ cổ điển phương Tây.
Để biết thêm thông tin, xin ghé thăm vi.shenyunperformingarts.org
Bài liên quan:
>> Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Quan Quý Mẫn
>> Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Trần Vĩnh Giai
>> Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Nhậm Phượng Vũ
Albert Roman
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Thẩm phán Argentina ra lệnh bắt các quan chức Trung Quốc
Trong một vụ kiện diệt chủng mang tính lịch sử, một thẩm phán Argentina đã ra lệnh bắt các quan chức hàng đầu của Trung Quốc vì vai trò của họ [...]
-
Một người đàn ông Ấn Độ sống 7 thập kỷ mà không cần thức ăn...
Một tu sĩ ẩn dật ở thành phố Ahmedabab của Ấn Độ nói là đã sống sót mà không cần thức ăn và nước uống trong 70 năm qua. Viện Sinh [...]
-
“Thần chết và kẻ bủn xỉn”, một ngụ ngôn đạo đức của...
Năm 1490 sau công nguyên, tranh sơn dầu vẽ trên gỗ, 36 5/8 x 12 1/8 tại Nhà trưng bày Nghệ thuật Quốc gia; Washington, D.C. Hieronymus Bosch , một họa sĩ người [...]
-
Leonardo da Vinci: Không chỉ có Mona Lisa
Đối với những người có đặc quyền trong thời Phục Hưng, việc học tiếng Hy Lạp và tiếng La Tinh là rất thịnh hành. Những nhà triết học khắc kỷ người Hy Lạp [...]
-
Một cuộc đời nghệ sĩ
Họa sĩ tranh biếm họa bị truy nã trốn thoát khỏi Trung Quốc Một trong những bức tranh biếm họa của Đại Hùng miêu tả các đảng viên ĐCSTQ bắt người dân Trung Quốc [...]
-
Ba điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế
'Alexander Đại đế đánh Vua Ba Tư Darius III'. Tranh ghép đá tại Bảo tàng Khảo cổ Quốc gia Naples. Ảnh từ Wikipedia.com Alexander là một vị vua vĩ đại. Trên đường khải hoàn sau [...]
-
Một phương thuốc chữa say nắng
Nhiều người trong chúng ta cảm thấy rằng chỉ có đồ uống lạnh mới có thể dập tắt cơn khát trong những ngày hè nóng bức. Tuy nhiên, theo y học cổ [...]
-
Những kiệt tác của Michelangelo
'Phán xét cuối cùng': năm 1541, bích họa, nhà thờ Cappella Sistina, Tòa thánh Vatican Trần Nhà thờ Sistine, một địa điểm nổi tiếng ở thành phố Vatican, Rome, choán [...]
-
Âm nhạc được tạo ra để chữa bệnh
Cổ nhân Trung Quốc từng sử dụng âm nhạc để chữa bệnh. Âm nhạc hay có thể xoa dịu cảm xúc, thanh lọc tâm hồn, và mang lại niềm vui thích [...]
-
Chuyện cổ tích: Bà Nữ Oa vá trời
Một câu chuyện thần thoại bằng tranh vẽ nói về sự tạo dựng và cứu độ con người dành cho trẻ em ở mọi lứa tuổi. [...]
-
Giết hại các học viên Pháp Luân Công để kiếm lời
Ngài David Kilgour, nguyên Thứ trưởng Ngoại giao của Canada, đã đọc bài diễn văn sau đây vào cùng ngày với một cuộc họp báo tại Nghị viện [...]
-
Siêu cụ bà Yoga tràn trề sinh lực ở tuổi 84
Với dáng vẻ của ngôi sao điện ảnh và cử chỉ nhẹ nhàng, cụ bà quyến rũ này sẽ làm bạn bất ngờ. Bette Calman đã dạy yoga được 50 năm, và không có [...]
-
Tám điều nên từ bỏ trong cuộc sống
1. Từ bỏ áp lực Dù bạn có mệt mỏi hay không, điều đó đều phụ thuộc vào nhận thức của bạn. Nếu bạn không làm sạch tâm hồn mình, tâm hồn [...]
-
Bí mật đằng sau nghệ thuật truyền thống
Mối quan hệ giữa phần người và phần Thần của người nghệ sĩ Giáo sư Trương Côn Luân chia sẻ sự thông thái của ông về mối quan hệ giữa người nghệ sĩ và tính [...]
-
Dịch giải tác phẩm Đường thi: Xuân hiểu
Một bức họa thời Nam Tống , Sơn trà và Sơn điểu, tranh lụa, 28,9 x 29 cm. Ghi chú của tác giả: Đây là bài [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim


