“Bão cát”: Nhân quyền và nghệ thuật làm phim

Nhà làm phim người Canada kể câu chuyện về tra tấn và chuộc lỗi

Bộ phim nhận được nhiều giải thưởng: Nhà viết kịch bản phim kiêm đạo diễn Michael Mahonen nghĩ về các viên cảnh sát Trung Quốc khi anh viết kịch bản cho bộ phim 'Bão cát'. 'Một số người biết sự thật nhưng vẫn tiến hành đàn áp bởi vì họ sợ bị mất việc và lo cho sự an toàn của chính mình, và một số người đã luôn lợi dụng hoàn cảnh, tra tấn các học viên và tống tiền của gia đình tan nát của họ để đổi lấy việc thả các học viên.' Bộ phim đã được vinh danh trong gần 30 liên hoan phim ở Bắc Mỹ.

Trong một cuộc phỏng vấn năm 2006, nam diễn viên kiêm nhà làm phim người Canada Michael Mahonen đã nói về công việc của anh với tư cách là một diễn viên, niềm cảm hứng của anh muốn trở thành một nhà làm phim và bộ phim đầu tiên mà anh làm đạo diễn – Bão cát (Sandstorm). Sau đây là nội dung một số đoạn phỏng vấn được biên tập lại:

Margarethe Baillou: Quyết định làm một bộ phim rõ ràng là một quyết định cá nhân. Việc kết nối câu chuyện với một bối cảnh rộng lớn hơn, như nhân quyền chẳng hạn cần thêm một số trách nhiệm nào đó. Làm thế nào để cân bằng giữa khía cạnh nhân quyền với khát vọng nghệ thuật?

Michael Mahonen: Bão cát được lấy cảm hứng nhiều hơn bởi sự cần thiết đề cao sự hiểu biết về cuộc đàn áp các học viên Pháp Luân Công hơn là một niềm khao khát nghệ thuật của cá nhân. Nó dựa vào những nghiên cứu của chúng tôi từ các nguồn tư liệu trực tiếp, chẳng hạn như bản thân một nữ diễn viên trong bộ phim đã từng bị tra tấn tại Trung Quốc. Tuy nhiên, các cảnh tra tấn trong Bão cát thực sự đã được giảm nhẹ đi, nếu không nhiều người sẽ không dám xem.

Mahonen tiếp theo giải thích về tầm quan trọng của việc làm một bộ phim để vạch trần cuộc đàn áp Pháp Luân Công, điều mà nhiều chính phủ và kênh truyền thông không đề cập đến một cách công khai hay thấu đáo, vì những lợi ích kinh tế và chính trị của họ ở Trung Quốc.

Anh đã khuyến khích các nhà làm phim trẻ làm các bộ phim có ảnh hưởng tích cực, và nói rằng một ý định cao cả và sâu sắc hơn sẽ giúp các nhà làm phim vượt qua những khó khăn không thể tránh khỏi và không thể lường trước được vốn có trong việc làm phim.

Margarethe Baillou: Pháp Luân Công được ông Lý Hồng Chí giới thiệu ra công chúng năm 1992. Năm 1999, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công và dán nhãn cho môn tập là một “giáo phái”. Điều này đã khiến một số người băn khoăn không hiểu Pháp Luân Công là gì. Tuy nhiên, như anh đã đề cập, nhiều tổ chức nhân quyền, như Ân xá Quốc tế, dường như khá rõ ràng về vấn đề này và đã làm việc để chấm dứt cuộc đàn áp. Anh có bình luận gì về những quan điểm đối lập này?

Michael Mahonen: Các cuộc điều tra và việc công khai lên án cuộc đàn áp của các tổ chức nhân quyền có uy tín, như Ân xá Quốc tế, Theo dõi Nhân quyền, Phóng viên Không Biên giới cùng các tổ chức khác đã là rất có ý nghĩa.

Còn về môn tập Pháp Luân Công, nó bao gồm năm bộ bài tập, gồm có thiền định và việc chiểu theo các nguyên tắc đạo đức Chân, Thiện và Nhẫn. Về việc dán nhãn “giáo phái”, nó bắt nguồn từ ĐCSTQ để cố gắng tìm cớ cho cuộc đàn áp. Có những tiêu chí rõ ràng để định nghĩa giáo phái. Các giáo phái lấy tiền từ các “thành viên”. Pháp Luân Công được dạy miễn phí và không có đăng ký dưới bất kỳ hình thức nào. Các giáo phái ép buộc người ta phải gia nhập và trừng phạt nếu họ rời đi. Còn các học viên Pháp Luân Công có ở khoảng 80 nước. Nhiều người đã học các bài tập tại các điểm tập công ngoài công viên và không bao giờ quay lại. Họ có thể là đang tập tại nhà hoặc đơn giản là không thích tập nữa. Không có quy định hay hình thức nào trong Pháp Luân Công cả. Nó chỉ yêu cầu các học viên tập luyện với một tấm lòng chân thành. Từ “giáo phái” là bắt nguồn từ tuyên truyền của ĐCSTQ. Có hàng triệu tín đồ Cơ Đốc giáo ở Trung Quốc đã lập ra các nhà thờ tại gia ngầm để thoát khỏi “Giáo hội Yêu nước” do nhà nước kiểm soát, và ĐCSTQ cũng gọi họ là “giáo phái”. Đó là một cụm từ rất lừa dối mà họ tùy ý sử dụng.

Điều trớ trêu nhất là bản thân ĐCSTQ có gần như mọi đặc điểm kinh điển của một giáo phái. Họ buộc người ta học, chấp nhận và tin vào ý thức hệ của họ, và gia nhập vào hàng ngũ của họ, bắt đầu bằng việc trẻ em trong trường học phải hát các bài hát cộng sản, ca ngợi ĐCSTQ và trở thành thành viên của các tổ chức cộng sản trẻ. Các thành viên bị buộc phải đóng đảng phí, nhưng một khi được chấp nhận làm thành viên chính thức của ĐCSTQ, họ tự động có địa vị trong xã hội bất chấp năng lực hay đạo đức của họ như thế nào. Nhiều người công khai lên tiếng phê phán chế độ đã bị bức hại nghiêm trọng, thậm chí bị giết hại. Bằng chứng rõ ràng là cuộc thảm sát tàn bạo đối với các sinh viên trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989. ĐCSTQ cũng thực hiện việc kiểm soát tư tưởng bằng cách kiểm soát nghiêm ngặt mọi phương tiện truyền thông, bao gồm cả Internet. Chỉ mới tuần trước, BBC, APReuters đưa tin rằng ĐCSTQ đã tái khẳng định một chỉ thị rằng thời sự truyền hình và các chương trình khác tại Trung Quốc không được sử dụng bất cứ đoạn phim nào của nước ngoài nhằm ‘đảm bảo công luận đi theo định hướng đúng đắn’. Thông tin bị độc quyền và kiểm soát bởi chế độ. Nếu người ta thoái xuất khỏi ĐCSTQ, họ sẽ bị trừng phạt. Một cuốn sách ấn tượng có tên “Chín bài bình luận về ĐCSTQ” (Cửu Bình) đã vạch trần những sự tàn bạo của ĐCSTQ mà phần nhiều trong số đó vẫn chưa được mọi người biết đến ngay cả với những người ở trong Trung Quốc. Một số người đã bị trừng phạt nghiêm trọng chỉ vì họ sở hữu cuốn sách này.

Thông tin thêm về đạo diễn:

Sinh ra tại miền bắc Ontario, Canada, Michael Mahonen đã từng theo học Trường Sân khấu George Brown ở Toronto. Sau khi tốt nghiệp, anh vào vai Gus Pike trong “Con đường tới Avonlea” (Road to Avonlea), sê-ri phim truyền hình thành công nhất mọi thời đại của Canada, và được đề cử 3 giải Gemini, tương đương với giải Emmy của Mỹ. Anh đã đoạt một giải Gemini cho Nam diễn viên chính xuất sắc nhất trong sê-ri phim ngắn “Âm mưu của Im lặng” (Conspiracy of Silence), được mời đóng vai trong nhiều bộ phim truyền hình của Mỹ và Canada, và đóng nhiều vai khác nhau trong phim truyện, kịch và chương trình phát thanh. Năm 2004, anh viết kịch bản bộ phim Bão cát, bộ phim truyện đầu tiên mà anh đạo diễn và đồng sản xuất, nhằm vạch trần cuộc đàn áp các học viên Pháp Luân Công (còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp) ở Trung Quốc hiện nay. Bão cát đã giành được 29 giải thưởng liên hoan phim quốc tế, bao gồm 11 giải cho Phim truyện Xuất sắc nhất. Bộ phim vẫn tiếp tục được trình chiếu trên khắp thế giới.

Trailer phim:

Website phim Bão cát: www.SandstormMovie.com

Thông tin về Pháp Luân Công: www.FalunInfo.net (tiếng Việt: Tindaiphap.net)

Để liên hệ với Michael Mahonen, xin viết thư tới: c/o The Characters Talent Agency, 8 Elm Street, 3rd floor, Toronto, ON M5G 1G7, Canada.

Margarethe Baillou
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nghệ thuật
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?