Bị bỏ tù và tra tấn chỉ vì đấu tranh cho tự do ngôn luận

Những nhà báo đầu tiên của Đại Kỷ Nguyên tại Trung Quốc

Diễn lại cảnh tra tấn tại Canberra, tương tự với những gì mà các nhà báo của Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã trải qua. (Ảnh: The Epoch Times)

Ở đâu đó trên thế giới này, ngọn lửa ấm áp kêu lách tách trong khi những đứa trẻ cười khúc khích trang trí cây Noel với những bóng đèn đầy màu sắc mà William Huang làm ra ở trong tù.

Một phòng khách nào đó tại Mỹ được trang trí bằng những bông hoa đầy màu sắc do anh làm ra, vẻ rực rỡ dính với mồ hôi trên người anh, làm dày lên những vết chai sạn trên tay anh.

Chắc chắn rằng những điều lớn hơn đang chờ đợi William sau khi anh tốt nghiệp trường Đại học Thanh Hoa danh tiếng của Trung Quốc vào tháng 7 năm 1999, thay vì lao động nô lệ 7 ngày một tuần, và hơn 16 giờ một ngày, để sản xuất các sản phẩm hàng hóa rẻ tiền của Trung Quốc trong một trung tâm “cải tạo lao động.”

Ít nhất thì giờ đây anh đã có thể lựa chọn tương lai cho mình khi sinh sống và học tập tại Hoa Kỳ. Nhưng ký ức về những dùi cui điện, các khóa tẩy não và cấm ngủ không dễ dàng phai nhạt đi, cũng như những ký ức về những đồng nghiệp của mình, những người vẫn đang ở trong tù.

William Huang, tên Trung Quốc là Huang Kui, đã sang Mỹ vào tháng 3 năm 2008, với những ký ức vẫn còn mới về điều đã xảy ra với nhóm nhân viên đầu tiên của Thời báo Đại Kỷ Nguyên tại Trung Quốc, những người đã đột nhiên ‘biến mất’ vào ngày 16 tháng 12 năm 2000.

Anh cùng khoảng 10 người khác, hầu hết là học viên Pháp Luân Công, đã thuê một căn hộ tại thành phố Chu Hải, tỉnh Quảng Đông, nơi sau đó trở thành văn phòng bí mật của một tờ báo điện tử non trẻ. Cũng có những người ở các thành phố khác giúp đỡ, đóng góp về mặt thời gian, tiền bạc, hoặc cả hai. Công việc của anh là nghiên cứu và viết các bài báo thời sự quốc tế, trong khi những người khác tập trung vào những vấn đề quan trọng trong nước, đặc biệt là cuộc đàn áp tổng lực của nhà nước đối với môn tập luyện thiền định Pháp Luân Công.

Anh không biết gì về việc bằng cách nào mà cảnh sát đã tìm ra họ, nhưng một ngày nọ, không lời cảnh báo, hơn 10 cảnh sát đã xông vào, bắt giữ tất cả mọi người và thu giữ tất cả các trang thiết bị. Sau đó là 48 giờ cấm ngủ và hỏi cung. Anh cùng những người khác đã bị buộc tội “lật đổ quyền lực chính trị của nhà nước” chỉ vì đăng các bài báo vạch trần những tội ác về nhân quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

William đã bị chuyển sang trại giam số 2 ở Chu Hải trong khi chờ việc kết án, và anh đã bị hỏi cung gần như hàng ngày trong vòng nửa năm, nhiều khi là tới tận 2 giờ sáng. Sau đó anh bị bắt phải làm việc, lao động ít nhất 16 giờ mỗi ngày để làm hoa giả trang trí, đèn Noel, trang trí bằng ngọc trai, và cạy mở những hạt hồ trăn.

Ban đầu, họ dùng mỡ lợn trong quá trình làm hoa giả, nhưng các lính canh đã nhanh chóng ra lệnh cho họ dừng lại, vì mỡ lợn sẽ thu hút những con bọ đến làm hỏng hàng hóa trong khi trên đường tới Mỹ. Anh nhớ lại những ngày tháng 11 lạnh giá năm 2001, khi những vết nứt nẻ lớn và đau đớn xuất hiện trên hai tay anh.

Sau 3 tháng, anh vẫn chưa bị kết án. Không có bất cứ cơ chế khiếu nại chính thức nào, anh đã tuyệt thực. Sau 5 ngày không ăn không uống, các lính gác đã trói anh vào một cây thập tự làm bằng ván gỗ. Họ đã cạy răng anh ra bằng kìm kim loại, bóp mũi anh, giữ cổ họng anh mở bằng đũa và ném các cục cháo vào dạ dày anh.

Tra tấn bằng “ghế cọp”

Thỉnh thoảng, anh nhìn thấy các nhân viên khác của Thời báo Đại Kỷ Nguyên ở trong tù, và có một lần anh đã có cơ hội nói chuyện với Zhang Yuhui, chủ biên tờ báo khi việc bắt giữ diễn ra, và là người hiện vẫn đang ở trong tù. Ông Zhang đã nói với anh rằng ông đã trải qua 7 ngày 7 đêm trên dụng cụ tra tấn “ghế cọp”, vì từ chối cung cấp thông tin về những người khác.

Mặc dù ông Zhang không nói rõ thêm, thủ đoạn này được biết là bắt một người ngồi với hai chân duỗi ra trên một chiếc ghế băng dài và hẹp, với dây thừng trói hai đầu gối nạn nhân vào ghế. Các vật thể sau đó được chèn dưới hai chân để gấp hai đầu gối lên một cách bất thường, gây ra sự đau đớn tột cùng. Ông Zhang cũng đã trải qua 3 ngày trói trên cây thập tự, trong một tư thế vặn vẹo.

William cuối cùng đã bị kết án vào ngày 9 tháng 9 năm 2002, sau gần 2 năm giam giữ vô thời hạn. Anh đã bị kết án 5 năm tù giam, và bị chuyển tới nhà tù Sihui ở tỉnh Quảng Đông. Lao động nô lệ rất nặng nhọc, lúc này là sản xuất áo len chất lượng cao, cũng như ghế và rổ mây. Anh đã thử từ chối làm những việc đó, nhưng đã bị phạt phải ngồi xổm liên tục trong 3 ngày.

Một lần khác, anh từ chối quỳ trước mặt vài trăm tù nhân khác đang tập trung, và các lính gác đã đá anh ngã xuống đất rồi sốc điện anh bằng hơn 12 dùi cui điện cao thế, khiến người anh co giật dữ dội.

Tuy nhiên, nhà tù Sihui còn có những kế hoạch tồi tệ hơn cho William: các khóa tẩy não. Anh đã bị giam cùng 11 người phạm tội nặng khác, được [cai ngục] giao trách nhiệm trực tiếp giám sát anh. Nếu anh từ chối từ bỏ đức tin vào Pháp Luân Công, thì các tù nhân kia sẽ không nhận được những tiện nghi hàng ngày, khiến họ căm ghét và tức giận anh.

Họ sẽ theo dõi từng hành động của anh, và đi theo anh cả vào nhà vệ sinh. Anh không được phép nói chuyện với các học viên Pháp Luân Công khác, hay thậm chí là không được nhìn họ.

Sau khi lao động cả ngày, khi đêm đến, anh bị bắt phải xem các đoạn băng và đọc những quyển sách phỉ báng Pháp Luân Công. Rồi sẽ có người đến nói chuyện với anh, cố gắng thuyết phục anh từ bỏ môn tập luyện. Đi kèm với điều này là cấm ngủ. Suốt cả tháng, các khóa tuyên truyền kéo dài đến 5 giờ 45 phút sáng, và anh chỉ được phép ngủ đến 6 giờ sáng. Các tù nhân thay phiên nhau giám sát anh. Nhiều khi, anh ngủ gà ngủ gật khi đang đứng, nhưng các tù nhân khác lại lay cho anh tỉnh.

“Đối với các anh, Pháp Luân Công, luôn luôn là hợp pháp bất kể chúng tôi tra tấn anh như thế nào”, các lính gác nói với anh. “Nếu không từ bỏ Pháp Luân Công, anh sẽ chỉ còn con đường chết.”

Sau 3 năm tại nhà tù Sihui, William đã được thả vào ngày 15 tháng 12 năm 2005. Hai cảnh sát hộ tống anh quay trở lại trường Đại học Thanh Hoa. Không ai muốn tuyển dụng anh sau khi anh đã ở tù, vì vậy anh tập trung vào việc học tập và đã giành được một suất học bổng để theo học tại Trường Đại học Bang Ohio (Ohio State University) tại Hoa Kỳ. Vì những lý do an ninh, anh đã rời đi mà không nói cho bạn bè và cha mẹ biết.

William rất tích cực tại Mỹ, kể lại câu chuyện của mình cho những người muốn nghe. Anh hy vọng rằng Zhang Yuhui và Shi Shaoping, mỗi người bị kết án 10 năm tù, sẽ sớm được thả khỏi địa ngục trần gian mà anh đã trải qua. Anh nói rằng anh đã trông thấy tại các cửa hàng chính những chiếc áo len, hoa giả và ghế mây mà anh từng phải làm, tất cả đều có giá rất rẻ. Nhưng anh biết rất rõ về cái giá của con người của những vật dụng này.

Ben Hurley
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?