Đại học Queen’s University vinh dự tổ chức Triển lãm Nghệ thuật Pháp Luân Công “Chân – Thiện – Nhẫn”

Ngài David Kilgour phát biểu tại lễ khai mạc triển lãm nghệ thuật trưng bày các bức tranh của các họa sĩ là những học viên Pháp Luân Công, vào ngày 9 tháng 9 năm 2010. (Ảnh: Ross Gillis)
Những lời bình luận dưới đây được trình bày tại lễ khai mạc Triển lãm Nghệ thuật Chân – Thiện – Nhẫn, được tổ chức tại Studio Gallery, Khoa Sư phạm, Đại học Queens University, ở Kingston, Ontario, Canada, vào ngày 9 tháng 9 năm 2010.
Kể từ năm 2004, triển lãm này đã đi qua hơn 200 thành phố ở 40 nước. Những bức tranh được thực hiện bởi các họa sĩ tập luyện Pháp Luân Công (hay Pháp Luân Đại Pháp), một môn tập cổ truyền nhằm cải thiện thân thể, tâm tính và đạo đức. Nó chứa đựng những tinh hoa của các hệ thống tinh thần truyền thống, như Phật giáo và Đạo giáo, kết hợp với một bộ các bài tập nhẹ nhàng. Những nguyên tắc cơ bản của môn tập này là “Chân – Thiện – Nhẫn”. Ngày nay môn tập có hàng triệu học viên thuộc nhiều tầng lớp khác nhau tại hơn 100 quốc gia.
70 – 100 triệu học viên
Ở Trung Quốc, nơi môn tập lần đầu tiên được đưa ra công chúng vào năm 1992, Pháp Luân Công đã phát triển lên đến 70 – 100 triệu học viên trong vòng 7 năm theo ước tính của chính phủ. Vào giữa năm 1999, những người lãnh đạo Đảng đã hoảng sợ khi thấy các học viên công khai tham gia một hình thức tập luyện dựa trên một niềm tin khác với chủ nghĩa cộng sản. Các bài tập của Pháp Luân Công có thể được thực hành ở bất cứ đâu, vào bất cứ lúc nào, đơn lẻ hoặc theo nhóm, trong nhà hay ngoài trời. Tính chất vô định hình của môn tập này có nghĩa là Đảng không thể kiểm soát được.
Những phỉ báng đầu tiên đối với Pháp Luân Công bởi các phần tử của Đảng muốn tìm cách cấm môn tập này đã dẫn đến những phản đối của các học viên, được phối hợp qua điện thoại di động và mạng Internet. Điều này đã làm bực mình các ‘thủ trưởng đảng’ tại Bắc Kinh. Đối với họ, đàn áp Pháp Luân Công trở thành một tội dễ trốn hơn là làm việc tương tự đối với những nhóm tín ngưỡng tinh thần nổi tiếng hơn. Các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc thường là những người không có các mối liên hệ với phương Tây và không biết các thứ tiếng phương Tây. Một thập kỷ kích động lòng thù hận đối với họ trên khắp Trung Quốc trên các phương tiện truyền thông của đảng đã gây ra những hậu quả bi thảm.
Đảng Cộng sản đã liên tục đàn áp Pháp Luân Công với sự tàn bạo dã man kể từ tháng 7 năm 1999. Tra tấn, cưỡng hiếp, đánh đập đến chết, giam cầm trong các trại lao động cưỡng bức, tẩy não – tất cả đã trở thành số phận hàng ngày của nhiều học viên Pháp Luân Công trên khắp Trung Quốc. Các học viên Pháp Luân Công đã nêu cao việc bảo vệ nhân quyền một cách phi bạo lực, có nguyên tắc và nghị lực ở Trung Quốc và các nước khác nơi họ hiện đang sinh sống.
Trong một nỗ lực nhằm chấm dứt cuộc đàn áp dã man này, giáo sư Trương Côn Luân và các họa sĩ khác đã quyết định thể hiện những hiểu biết cá nhân của họ về vũ trụ trong cuộc triển lãm này. Phong cách vẽ tranh sơn dầu theo trường phái hiện thực hay Tân Phục hưng được lựa chọn vì khả năng kể chuyện, khả năng tiếp cận và sự thuần khiết mà chúng mang lại.
Nhà nước Đảng trị ngày nay
Hãy để tôi đề xuất một vài điều để ghi nhớ về nhà nước đảng trị ở Trung Quốc, dựa trên một cuốn sách quan trọng được xuất bản vào mùa hè năm nay, có tên “Đảng” (The Party), của tác giả Richard McGregor, cựu trưởng văn phòng tại Trung Quốc của tờ báo uy tín Financial Times.
Nhiều tác giả đã nhìn vào nền kinh tế, vào hồ sơ nhân quyền kinh khủng, vào lịch sử và các mối quan hệ với thế giới của Trung Quốc, nhưng MacGregor lại đề cập đến một vấn đề then chốt: Đảng hoạt động như thế nào. Đảng nắm chắc như kìm kẹp tất cả các phương diện của cuộc sống hàng ngày trên khắp Trung Quốc, bao gồm các thành phố lớn và các làng quê nhỏ, các phương tiện truyền thông, văn hóa, tòa án, tôn giáo, và kinh tế. Về mặt kinh tế, trong bối cảnh của hàng trăm triệu công dân nghèo khổ đến mức tuyệt vọng, hãy suy xét chỉ một trong những điểm của cuốn sách: “Năm 2007, tiêu dùng cá nhân chỉ chiếm 35% GDP. Trong khi đó, Trung Quốc đang đầu tư 11% GDP vào những tài sản nước ngoài có mức sinh lời thấp … hãy suy xét rằng lượng lưu chuyển ròng của nguồn lực ra nước ngoài tương đương với 1/3 lượng tiêu dùng cá nhân”.
Đảng kiểm soát tương tự với những cáo buộc tham nhũng liên tục đối với các đảng viên, Đảng thù địch sâu sắc đối với quyền lực của luật pháp và chỉ chịu trách nhiệm trước các tòa án nội bộ của chính mình. McGregor chỉ ra rằng bất chấp rất nhiều chiến dịch chống tham nhũng kể từ năm 1982, khoảng 80% trên tổng số 130.000 đến 190.000 quan chức bị Đảng kỷ luật hàng năm vì những hành động phạm pháp chỉ phải nhận cảnh cáo. Chỉ có 3% trong số 6% các quan chức bị khởi tố hình sự là phải vào tù.
Những người lãnh đạo của Trung Quốc có thể biết rằng mối đe dọa chính đối với chính quyền của họ là tham nhũng, nhưng tất cả những gì họ làm trên mọi lĩnh vực khiến nó không thể tránh được. McGregor lưu ý rằng tham nhũng đã trở thành một loại “thuế giao dịch để phân bổ những của cải phi nghĩa trong giai cấp cai trị … Nó trở thành loại keo kết dính hệ thống lại với nhau”.
Cuộc đàn áp
Các học viên Pháp Luân Công hiện nay chiếm 2/3 các nạn nhân tra tấn và một nửa số người đang bị giam giữ trong các trại “cải tạo lao động” trên khắp Trung Quốc. Số các học viên Pháp Luân Công bị tùy tiện giết hại và mất tích được ghi chép hàng năm cho đến nay đã vượt quá tổng số của bất cứ nhóm nạn nhân nào khác của đảng. Theo các nghiên cứu mà ông David Matas và tôi đã làm, được trình bày trong cuốn sách “Thu hoạch đẫm máu” (Bloody Harvest) của chúng tôi, các học viên đã bị giết hại lên đến con số hàng ngàn kể từ năm 2001 để nội tạng của họ có thể được bán cho cả người Trung Quốc lẫn người nước ngoài.
Kết luận chính của cuốn sách của chúng tôi là “Hiện nay vẫn đang diễn ra việc cướp đoạt nội tạng trên quy mô lớn từ các học viên Pháp Luân Công. Chúng tôi đã kết luận rằng chính phủ Trung Quốc và các cơ quan tại nhiều phần của nước này, đặc biệt là các bệnh viện, cả các trại giam và “tòa án nhân dân”, từ năm 1999 đã đẩy vào chỗ chết một số lượng lớn nhưng chưa rõ là bao nhiêu các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công. Những nội tạng quan trọng sống còn của họ, bao gồm thận, gan, giác mạc và tim, bị chiếm đoạt để đem bán với giá cao, đôi khi cho người nước ngoài, những người thông thường phải chờ đợi lâu dài để có được sự hiến tặng tự nguyện những nội tạng như vậy ở đất nước họ”. Bản báo cáo hiệu chỉnh của chúng tôi đã được dịch sang 18 thứ tiếng tại www.david-kilgour.com.
Những tiến triển gần đây
Liệu những nỗ lực của nhiều người ở Trung Quốc và trên khắp thế giới nhằm chấm dứt tội ác chống lại loài người khủng khiếp này đã tạo nên một điều khác biệt hay chưa? Cuốn sách của chúng tôi chỉ ra nhiều tiến triển khác nhau cả ở trong và ngoài Trung Quốc xảy ra kể từ khi bản báo cáo đầu tiên của chúng tôi được công bố vào năm 2006. Để tiết kiệm thời gian, tôi sẽ chỉ nêu ra hai điều:
- Chính phủ Trung Quốc giờ đây thừa nhận rằng việc lấy nội tạng từ các tù nhân là không đúng. Thứ trưởng Y tế Huang Jeifu tuyên bố hồi tháng 8 năm 2009 rằng các tử tù “nhất định không phải là một nguồn hợp lý cho việc cấy ghép tạng”.
- Thượng nghị sĩ Bỉ, Patrik Vankrunkels và nghị sĩ Canada, Borys Wrzesnewskyj đều đã đưa ra Nghị viện của nước mình dự luật cấm du lịch ghép tạng có hiệu lực pháp lý xuyên quốc gia. Cả hai dự luật này sẽ trừng phạt bất cứ bệnh nhân ghép tạng nào nhận một nội tạng mà không có sự đồng ý của người hiến tạng, trong đó bệnh nhân đã biết hoặc phải là đã biết về việc thiếu vắng sự đồng ý này.
Thực tế hiện nay đối với Pháp Luân Công
Không may thay, những tiến triển này vẫn chưa thể chấm dứt việc giết người để kiếm lời đó. Đối với Pháp Luân Công, các vấn đề này trên thực tế còn trở nên xấu hơn.
Kể từ khi chúng tôi bắt đầu công việc này, con số tù nhân bị kết án tử hình và sau đó bị thi hành án trên khắp Trung Quốc đã giảm xuống khá nhiều, nhưng số ca cấy ghép, sau khi giảm xuống một chút, sau đó lại tăng trở lại mức độ trước kia. Vì nguồn tạng chủ yếu duy nhất khác cho việc cấy ghép ở Trung Quốc ngoài các học viên Pháp Luân Công là các tù nhân bị kết án tử hình, nên sự sụt giảm nguồn cung từ các tử tù đồng nghĩa với sự gia tăng nguồn cung từ các học viên Pháp Luân Công.
Việc cướp đoạt nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công đã trở nên xấu hơn kể từ khi công việc của chúng tôi bắt đầu, nhưng những chuyển biến quan trọng trong chính sách và thực tiễn ở cả trong và ngoài Trung Quốc đã khuyến khích chúng tôi đến một mức độ nhất định. Sự sẵn sàng thay đổi là có. Tất cả chúng ta đều cần tiếp tục gây áp lực để Bắc Kinh thay đổi cho đến khi việc buôn bán bất hợp pháp này chấm dứt.
Ông Matas và tôi đã đi đến khoảng hơn một chục nước để phỏng vấn các học viên đã bị đưa đến các trại lao động cưỡng bức, nhưng sau đó đã cố gắng thoát khỏi được các trại đó và thoát khỏi cả nước này. Họ kể với chúng tôi về việc phải lao động trong những điều kiện khủng khiếp tới 16 tiếng mỗi ngày mà không được trả công, với một chút đồ ăn, ngủ chen chúc với nhau trên sàn nhà, và bị tra tấn. Việc lao động của họ là để làm ra các sản phẩm xuất khẩu, từ quần áo đến đũa, cho đến cả đồ trang trí Giáng sinh, không nghi ngờ gì như những nhà thầu phụ bị che dấu cho những nhà xuất khẩu vô đạo đức và trái ngược với các luật của Tổ chức Thương mại Thế giới.
Một ước tính số lượng những trại này trên khắp Trung Quốc vào năm 2005 là 340 trại, với khả năng chứa khoảng 300.000 người. Các ước tính khác về số lượng những người bị giam giữ còn cao hơn nhiều. Vào năm 2007, một báo cáo của chính phủ Mỹ ước tính rằng ít nhất một nửa số người bị giam giữ trong các trại đó là học viên Pháp Luân Công. Đó là sự kết hợp của sự cai trị độc tài và lý thuyết kinh tế ‘cái gì cũng được phép’ đã cho phép việc sản xuất xuất khẩu vô nhân đạo này tiếp diễn.
Kết luận
Đối với những nội tạng được buôn bán ở Trung Quốc hay bất cứ quốc gia nào khác, ông David Matas và tôi muốn khuyến khích các bạn cân nhắc một số hoặc tất cả 20 khuyến nghị trong cuốn sách Thu hoạch Đẫm máu của chúng tôi, bao gồm:
Hối thúc hệ thống đảng-nhà nước ở Trung Quốc:
- Ngừng việc đàn áp các học viên Pháp Luân Công;
- Ngừng việc chiếm đoạt tạng từ tất cả các tù nhân;
- Cấm quân đội tham gia vào việc cấy ghép tạng;
- Thiết lập và kiểm soát một hệ thống hiến tạng hợp pháp (Mỗi một người cho tạng để cấy ghép phải đồng ý cho bằng văn bản. Những giấy đồng ý này phải được cung cấp phục vụ cho việc điều tra bởi các quan chức nhân quyền quốc tế.);
- Mở cửa tất cả các trại giam, bao gồm cả các trại lao động cưỡng bức, để phục vụ cho việc điều tra quốc tế; và
- Thả tự do cho ông Cao Trí Thịnh, một luật sư nhân quyền, người đã trở thành ‘lương tâm của Trung Quốc’, và cho phép ông đoàn tụ với gia đình.
- Thực hiện các biện pháp sau cho đến khi hệ thống đảng-nhà nước ở Trung Quốc ngừng việc cướp đoạt nội tạng của các tù nhân:
- Các chuyên gia y tế ở Canada phải tích cực ngăn các bệnh nhân của mình không đến Trung Quốc để phẫu thuật cấy ghép;
- Chính phủ Canada không được cấp thị thực cho những bác sĩ Trung Quốc muốn được đào tạo về cấy ghép cơ quan hay mô cơ thể;
- Các bác sĩ ở Canada không được đến Trung Quốc để đào tạo về phẫu thuật cấy ghép;
- Những đóng góp được gửi đến các tạp chí y khoa ở Canada về kinh nghiệm của Trung Quốc phải bị khước từ.
- Các công ty dược ở Canada phải bị cấm không được xuất khẩu sang Trung Quốc bất cứ dược phẩm nào chỉ chuyên dùng trong việc phẫu thuật cấy ghép;
- Nghị viện Canada phải ban hành luật xuyên lãnh thổ, phạt việc tham gia vào cấy ghép tạng mà không có sự đồng ý; và
- Chính phủ Canada phải cấm việc nhập cảnh của bất cứ cá nhân nào được biết là tham gia vào việc buôn bán tạng mà không có sự đồng ý được quyết định khi có đầy đủ thông tin.
Xin cảm ơn.
Ông David Kilgour là một Thành viên của Trung tâm Nghiên cứu Dân chủ thuộc trường đại học Queen’s University và là một giám đốc của Hội đồng vì một Cộng đồng các nước Dân chủ có trụ sở tại Washington.
Trong thời gian ở Nghị viện Canada, ông David Kilgour là Phó chủ tịch Nghị viện và Chủ tịch của các Ủy ban Toàn Nghị viện, Thứ trưởng Ngoại giao phụ trách khu vực Châu Mỹ La-tinh và Châu Phi, và Thứ trưởng Ngoại giao phụ trách khu vực Châu Á-Thái Bình Dương. Lần đầu tiên đắc cử vào năm 1979, sau đó ông đã tái đắc cử 7 lần, lần gần đây nhất là vào năm 2004, đại diện cho khu vực Đông Nam Edmonton. Ông tiếp tục hoạt động tích cực trong các vấn đề về nhân quyền và quan ngại quốc tế.
Ông và luật sư nhân quyền David Matas đã xuất bản cuốn sách “Thu hoạch đẫm máu – Giết chết các học viên Pháp Luân Công để lấy nội tạng.” Hai ông gần đây đã được trao Giải thưởng Nhân quyền 2009 của Hội Nhân quyền Quốc tế tại Thụy Sĩ cho công việc của mình nhằm đề cao nhận thức đối với nạn chiếm đoạt nội tạng được nhà nước bảo hộ tại Trung Quốc. Hai ông cũng đã được đề cử Giải Nobel Hòa bình 2010. Để biết thêm thông tin, xin mời đến địa chỉ: www.david-kilgour.com
Ngài David Kilgour
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Ba năm tù vì đăng ảnh của Đạt Lai Lạt Ma
Tại Tây Tạng, hai thanh niên đã bị kết án ba năm tù giam vì đăng các bức ảnh của Đạt Lai Lạt Ma lên Internet, theo tin từ nhóm quan [...]
-
Che Guevara: Một người anh hùng hay kẻ sát nhân?
Một du khách đi bộ bên cạnh một sạp bên lề đường trưng bày áo phông có in hình của người lãnh đạo du kích sinh tại Argentina - Ernesto ‘Che’ Guevara [...]
-
Các thí sinh múa đánh thức tinh hoa văn hóa Trung Hoa cổ đại
Quán quân phần thi người lớn dành cho nữ: Cindy Liu, người đoạt giải trong phần thi người lớn dành cho nữ với màn vũ đạo "Thiên Âm". PURCHASE, NEW [...]
-
Luật sư nhân quyền Trung Quốc Cao Trí Thịnh lại mất tích
Tại Trung Quốc, luật sư nhân quyền nổi tiếng Cao Trí Thịnh có vẻ như lại mất tích một lần nữa – có nghĩa là, sau khi ông biến mất trong [...]
-
Người cổ đại đã vận chuyển đồ sứ dễ vỡ trong giao thương hàng...
Điều bí ẩn là, đầu tiên các thương gia Trung Quốc cổ đại đổ đầy lá chè vào những chiếc hộp và vùi đồ sứ dễ vỡ vào trong đám lá [...]
-
Những luật sư tiên phong tại Trung Quốc bảo vệ Pháp Luân Công...
CHINA’S CONSCIENCE : Luật Sư Cao Trí Thịnh trong một cuộc phỏng vấn ở văn phòng của ông tại Bắc Kinh ngày 2 tháng 11, 2005. Ông Cao đã bị bắt [...]
-
Người nghệ sĩ Ấn Độ với âm thanh độc nhất từ đàn ghi-ta
Nghệ sĩ Anu Sharma có thể tạo nên những âm thanh độc nhất vô nhị trên cây đàn ghi-ta của cô. Ngoài chơi nhạc phim, người nghệ sĩ gốc thành phố [...]
-
Leeshai Lemish nói về Đoàn Nghệ thuật Thần Vận
Leeshai Lemish. Từ giảng đường của Đại học Pomona College cho tới sân khấu trung tâm tại Radio City Music Hall, Leeshai Lemish đã có thật nhiều trải nghiệm. Năm 30 tuổi, [...]
-
Lâu đài Dracula - Viên ngọc quý của đất nước Ru-ma-ni
Du khách đang mò mẫm quanh những góc tối của lâu đài Bran 'không thật đáng sợ', được biết đến như 'lâu đài Dracula', cách thủ đô Bucharest gần 200km RU-MA-NI—Lâu đài [...]
-
Liệu có tồn tại “trước” Big Bang?
Bức ảnh chụp bởi kính thiên văn Hubble này là tổ hợp của một triệu lần chụp phơi sáng mỗi lần 1 giây, tiết lộ hình ảnh các thiên hà tại thời gian rất ngắn [...]
-
Laptop chạy HĐH Chrome của Google không có phím Caps Lock
Phím Caps Lock? Quên nó đi nếu bạn muốn netbook Chrome OS mới của Google Dựa trên những hình ảnh được đăng tải trên website của ông khổng lồ [...]
-
Sáu thập niên của ĐCSTQ: Hồi ức về cách mạng đẫm máu
Hai người phụ nữ Trung Quốc đi ngang qua một bức tranh Hồng vệ binh trong thời Cách mạng Văn hóa tại một cuộc triển lãm nghệ thuật ở Thượng Hải vào ngày [...]
-
Tin Thần kính Phật sẽ được ban phúc và bảo vệ
Có câu thoại rằng: “Nhân chi sơ, tính bản thiện.” Khi con người tin vào Thần và kính trọng Phật, Thần Phật sẽ từ bi và giúp đỡ con người. [...]
-
Văn hóa truyền thống: Kẻ trộm cũng có Đạo
Những năm Càn Long triều đại nhà Thanh, ở huyện Sùng Đức , tỉnh Chiết Giang, có một viên tri huyện là Chương Thanh, [...]
-
Ngũ hành và ngũ âm trong âm nhạc Trung Hoa
Ngũ âm của âm nhạc cổ truyền Trung Quốc dựa trên thuyết Ngũ Hành Âm nhạc Trung Hoa là dựa trên hệ thống âm nhạc cổ truyền [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim

