Văn hóa truyền thống: Kẻ trộm cũng có Đạo
Những năm Càn Long triều đại nhà Thanh, ở huyện Sùng Đức (xưa gọi là huyện Thạch Môn), tỉnh Chiết Giang, có một viên tri huyện là Chương Thanh, xuất thân là người đọc sách, học vấn uyên thâm, làm quan thanh liêm, thanh danh cực tốt trong dân chúng. Chương Thanh đến huyện Sùng Đức đảm nhiệm chỉ có mấy năm, huyện đã trở nên an bình trật tự, dân chúng an cư lạc nghiệp, đêm không cần khóa cửa.
Lúc này, khắp huyện kế bên trộm án xảy ra liên tục, nhân tâm nhốn nháo. Bên trên có văn thư xuống, điều Chương Thanh sang huyện lân cận làm tri huyện, chỉnh đốn tình hình ở đó. Chương Thanh một mình đến huyện ấy nhậm chức, lập tức sử dụng các biện pháp nghiêm khắc kịp thời. Kể cũng lạ, từ khi Chương Thanh đến nhậm chức, đạo tặc liền im hơi lặng tiếng, không còn xảy ra vụ trộm nào nữa. Chương Thanh rất nhanh chóng chỉnh đốn cả huyện trở nên an bình hòa hợp.
Mấy tháng sau, Chương Thanh đưa người nhà đến ở cùng. Ba năm nhậm chức đã qua, Chương Thanh cùng gia quyến lên thuyền trở về quê. Dân chúng tự nguyện tụ tập tại bến để tiễn Chương Thanh. Chương Thanh từ biệt mọi người, đột nhiên trước mắt chợt lóe lên một bóng người, đôi kính cận đang mang đã không cánh mà bay. Chương Thanh chấn động, suýt nữa ngã xuống sông, may mà phu thuyền nhanh tay giữ chặt. Kính mắt không cánh mà bay, khiến Chương Thanh nghĩ mãi không lý giải được, nói rằng bị trộm mất, thì đôi kính ấy không đáng tiền, trộm nó làm gì? Nói là đánh mất, sao lại không có chút cảm giác nào cả, ông không khỏi cứ mãi lắc đầu, cảm thấy hết sức kỳ quái. Cũng may trong hành lý vẫn còn cặp kính khác, chưa đến nỗi không còn nhìn được nữa. Vì vậy, ông phất tay, bảo phu thuyền bắt đầu đi.
Buổi tối hôm đó, thuyền tạm dừng đỗ qua đêm tại một trấn nhỏ ở ranh giới của 2 huyện. Sáng sớm ngày hôm sau, Chương Thanh đột nhiên phát hiện 10 cái rương gỗ lớn đặt ở trong thuyền tất cả đều đã biến mất không còn dấu vết. Đó chính là toàn bộ gia sản, Chương Thanh không khỏi kinh hãi há miệng trợn mắt, “Bọn đạo tặc to gan lớn mật, ta chưa rời khỏi huyện, chúng đã liền nổi dậy hoành hành, còn trộm cắp ngay trên đầu ta, thật sự là ghê tởm! Như thế xem ra cặp kính bị mất hôm qua dám chắc cũng chính là bọn trộm này lấy mất”.
Làm sao bây giờ? Chương Thanh suy nghĩ: “Đám đạo tặc này trộm được rồi, chắc hẳn đã xa chạy cao bay, biết bọn chúng ở đâu mà tìm, hỡi ôi, tự dằn lòng mà quên đi vậy”. Nghĩ thế, Chương Thanh thở dài, bảo nhà thuyền rời bến.
Thuyền đi 3 ngày, rốt cục đã về đến quê hương của Chương Thanh một cách bình an. Chương Thanh nhìn phía xa xa, chỉ thấy trên bến chỉnh tề xếp đủ 10 cái rương lớn, nhìn qua thật là quen thuộc, trông giống như mấy cái rương mà mình đã bị đánh cắp. Chương Thanh cảm thấy mười phần kỳ quái, vội vàng cập bến, nhanh chân nhảy lên bờ chạy tới mà xem. Trời hỡi, quả nhiên là mấy cái rương của mình, thật là may mắn! Trên cái rương còn có một phong thư, chặn lên trên là cặp kính vốn đã không cánh mà bay lúc trước.
Chương Thanh vừa mừng vừa sợ, lúc này mở phong thư ra, chỉ thấy trong thư nói rằng:
Gửi Chương đại nhân:
“Bọn tôi là một nhóm đạo tặc, vào thời ông nhậm chức, chúng tôi ái mộ thanh danh liêm khiết chính trực của ông, chưa bao giờ trộm cắp tại huyện mà ông cai quản. Nhưng là, lúc ông rời khỏi huyện có mang theo 10 chiếc rương gỗ rất lớn, không khỏi khiến chúng tôi hoài nghi không rõ ông có phải là vị thanh quan như thế hay không. Cho nên, bọn tôi đầu tiên lấy trộm đôi kính sau lại lấy trộm mấy cái rương gỗ, cũng là để cảnh báo cho ông thấy. Mở xem tất cả mấy cái rương gỗ, thấy tài sản của ông ngoài sách với sách ra, tất cả có chưa đến 32 ngân lượng. Mọi người thường nói: “Nhất nhâm thanh tri phủ, thập vạn tuyết hoa ngân” (một viên tri phủ thanh liêm nhậm chức, cũng có được 10 vạn ngân lượng). Ông làm huyện lệnh nhiều năm, nhưng vẫn nghèo như không. Thấy rõ ông đích thực là một vị quan thanh liêm, bách tính đã không nhìn lầm ông. Bọn tôi lúc trước đã mạo phạm nhiều, thật sự xin lỗi, đặc biệt xin trả lại những vật đã lấy trộm trước kia, mong được Đại nhân bao dung tha thứ”.
Nguyên lai là như thế! Chương Thanh trong lòng cảm thán, không khỏi lẩm bẩm: “Thật là! Thực sự là đạo tặc cũng có đạo!”
Người xưa có tiêu chuẩn đạo đức rất cao, tin Trời tin Thần, tiêu chuẩn Thiện-Ác phổ quát là từ nội tâm của con người. Người xấu làm việc xấu vẫn có một thước đo chuẩn mực cho riêng mình. Những việc có liên quan đến vấn đề lương tâm, hoặc đối với người đại Thiện hay là thanh quan, thì những đạo tặc có lương tri đều không dám xâm phạm.
Từ Hoa
(Theo Minhhue.net)
Bình luận trên facebook
-
Uống cà phê giúp ngăn ngừa bệnh tiểu đường
Nếu bạn có thói quen uống một tách cà phê nhỏ sau bữa trưa, thì có thể bạn đã làm một điều gì đó rất tốt cho mình, theo các nghiên cứu mới đây. (Ảnh: [...]
-
Phòng 610 - Một thập kỷ tàn bạo của Gestapo Trung Quốc
Phòng 610 tại Trung Quốc là một lực lượng cảnh sát nằm trên cả luật pháp, tương tự như Gestapo của Đức Quốc Xã, một chuyên gia cho biết Một lực lượng [...]
-
Gìn giữ một loại nhạc cụ tre truyền thống
Hàng ngày, sau khi đi học về, khoảng 50 đứa trẻ người Indonesia, tuổi từ 3 đến 17 lại tụ tập tại xưởng chế tạo này. Chúng tập hát và chơi [...]
-
Tôn Tư Mạc, Phần 2
Đạo đức nghề y và cống hiến cho y học của Tôn Tư Mạc Tôn Tư Mạc là một thầy thuốc xuất chúng của Trung Quốc Tôn Tư Mạc đã bày tỏ [...]
-
Đài Loan thông qua kiến nghị cấm nhập cảnh đối với những...
Nghị viện Đài Loan, Viện Lập pháp, đã thông qua một bản kiến nghị tạm thời hôm 7/12 nhằm cấm nhập cảnh đối với các quan chức của Đảng Cộng [...]
-
Laptop chạy HĐH Chrome của Google không có phím Caps Lock
Phím Caps Lock? Quên nó đi nếu bạn muốn netbook Chrome OS mới của Google Dựa trên những hình ảnh được đăng tải trên website của ông khổng lồ [...]
-
Cơm nếp là một thành phần chính trong vữa xây dựng ở Trung...
Vạn lý trường thành của Trung Quốc được xây bằng vữa chứa cơm nếp Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng các kiến trúc cổ đại Trung Quốc, bao gồm cả một phần [...]
-
Bí ẩn đằng sau khả năng tự làm sạch của lá sen
Các sợi lông tơ trên bề mặt lá sen đã giúp nó miễn nhiễm với chất bẩn Zhou Dunyi, một triết gia Nho giáo thời cổ đại đã từng nói: “Ta yêu [...]
-
Nghệ thuật chữa bệnh
Mọi người cố gắng hết sức để tránh bệnh tật. Đó là lý do tại sao chúng ta có rất nhiều nhà thuốc, phòng khám và bệnh viện. Có 3 cách chính để phòng hoặc [...]
-
Một cuộc triển lãm tranh vô giá
Cuộc triển lãm bao gồm những bức tranh gốc của ba [họa sĩ] bậc thầy người Ý thời Phục hưng, Leonardo da Vinci, Michelangelo, và Rafael. Ba bậc thầy này đã [...]
-
Trí não là một cơ bắp
Sức khỏe tinh thần: Dành thời gian để chủ động nghỉ ngơi tâm trí khỏi những khích thích liên tục trong cuộc sống thường ngày sẽ khiến chúng ta khỏe mạnh hơn khi đối mặt [...]
-
Cách đối xử của ĐCSTQ đối với luật sư nhân quyền Trần Quang...
Cộng đồng quốc tế đang kêu gọi chính quyền Trung Quốc chấm dứt việc giám sát luật sư nhân quyền Trần Quang Thành. Ông Trần được thả ra khỏi tù [...]
-
Vào thời Trung Quốc cổ xưa, kết nơ là một loại hình nghệ...
Những chiếc nơ kết như thế này được tạo ra từ các kỹ thuật Trung Quốc cổ xưa, và đồng thời thể hiện văn hóa truyền thống nghệ thuật tuyệt vời của Trung Quốc. (The [...]
-
Tâm trí có cần bộ não không?
Trong một nghiên cứu năm 2001, 4 trong số 63 bệnh nhân ngừng tim còn sống sót được phát hiện là đã có trải nghiệm cận tử trong khi cho thấy ít nhất 2 trong [...]
-
Câu chuyện về Lý Thời Trân
Các chuyên gia thảo mộc dạy Lý Thời Trân về các loại cây trong vùng Theo cuốn tiểu sử “Minh ngoại sử bản truyền”, Lý Thời Trân [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim


