Người phụ nữ mà luật sư dẫn chứng bị tra tấn đã chết trong khi bị giam

Một người phụ nữ Trung Quốc mà luật sư nhân quyền nổi tiếng nhắc đến là bị tra tấn trong một lá thư ngỏ đã chết trong khi bị giam, theo một nhóm nhân quyền Pháp Luân Công.
 
 Người phụ nữ mà luật sư dẫn chứng bị tra tấn đã chết trong khi bị giam: Play Now | Play in Popup | Download

Sun Shuxiang 10 ngày sau khi được thả ra khỏi trại lao động cưỡng bức. (Ảnh: MinhHue.net)

Sun Shuxiang, 53 tuổi, một học viên Pháp Luân Công ở Trường Xuân, đã chết hôm 10 tháng 10, 4 tháng sau khi được thả ra khỏi một trại lao động nơi bà đã bị tra tấn nghiêm trọng.  Bà Sun đã được dẫn chứng là một nạn nhân của tra tấn bởi luật sư nhân quyền Trung Quốc Cao Trí Thịnh trong một lá thư ngỏ năm 2005 gửi những người lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc.  Một số người mà ông Cao dẫn chứng gần đây rốt cuộc cũng đã bị chết, các nhóm nhân quyền Pháp Luân Công nói.

Trong 11 năm qua, chính quyền Trung Quốc đã bắt giữ một cách bất hợp pháp và ngược đãi bà Sun 12 lần vì bà tập Pháp Luân Công.  Họ cũng lục soát nhà bà, tống tiền bà, và kết án bà phải lao động cường bức.  Bà cũng đã bị tra tấn, bị cưỡng bức tiêm các loại thuốc không rõ tên, bị đánh đập, tẩy nào, và sốc điện, Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp báo cáo hôm 31 tháng 10.

Luật sư Cao Trí Thịnh – bản thân cũng là một nạn nhân bị tra tấn bởi chính quyền Trung Quốc – đã dẫn chứng bà Sun là một nạn nhân bị tra tấn trong một lá thư ngỏ gửi những người lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo hôm 12 tháng 12 năm 2005.  Bà Sun là học viên Pháp Luân Công thứ 3 mà ông Cao nhắc đến đã bị thiệt mạng vì tra tấn trong tay của nhà nước Trung Quốc.  Hai học viên khác, cô Wang Yuhuan và cô Liu Lihua, mà ông Cao đã phỏng vấn, cũng đã bị chết do bị bức hại.

MinhHue.net, một trang web của Pháp Luân Công, đã báo cáo hôm 26 tháng 10 rằng cơ quan An ninh Nội bộ Thành phố Trường Xuân và các đặc vụ của “Phòng 610″ đã bắt giữ bà Sun vào sáng sớm hôm 22 tháng 9 năm 2009 tại nhà của con gái bà, nơi bà Sun đang chăm sóc đứa cháu trai.  Phòng 610 là một cơ quan nằm ngoài vòng pháp luật được thành lập để đàn áp Pháp Luân Công; cơ quan này có các quyền lực rộng khắp đối với cảnh sát và hệ thống tư pháp.

Trong 9 tháng sau đó, chính quyền đã giam giữ bà Sun tại các địa điểm khác nhau: Sở Cảnh sát Trường Xuân, Trại giam Trường Xuân số 3, và Trại lao động cưỡng bức Heizuizi ở Thành phố Trường Xuân.  Ở mỗi địa điểm bà Sun đều bị tra tấn.

Vào tháng 6 năm 2010, trại lao động này thả bà Sun vì lý do y tế.  Bà bị gầy hốc hác và khó thở, ăn và uống.  Bà đã chết hôm 10 tháng 10.

Tra tấn

Khi bà Sun bị bắt giữ và bị đưa đến Sở Cảnh sát Thành phố Trường Xuân, bà đã từ chối ký vào biên bản nhận tội được làm giả.  Sau đó một cảnh sát đã còng tay bà theo một cách cực kỳ đau đớn bằng cách bẻ quặt một cánh tay bà qua vai và kéo cánh tay kia lên ra sau lưng – một hình thức tra tấn được biết đến với cái tên “đeo kiếm trên lưng.”  Sau đó cảnh sát cưỡng bức lấy dấu vân tay bà, và rồi dùng các giấy tờ giả mạo đó làm bằng chứng chống lại bà.

Sau đây là các trích đoạn từ cuộc phỏng vấn của bà Sun với luật sư Cao Trí Thịnh, trong đó bà Sun tường thuật lại một số tra tấn của cảnh sát và nhân viên cải tạo lao động đối với bà, và trong khi bà ở trong bệnh viện trước tháng 12 năm 2005.

“Vào đầu tháng 7 năm 2002, tôi đi đến nhà bố tôi.  Một vài đặc vụ đã ập vào và bắt tôi.  Hôm sau đó, họ bịt mặt tôi và lái xe đi trong khoảng 2 tiếng.  Họ đưa tôi đến một tầng hầm tối.  Họ bỏ cái bịt mặt tôi ra.  Khoảng 9 cảnh sát bước vào phòng và đưa tôi đến một Ghế cọp, buộc chặt ngực và bụng tôi bằng dây thừng, và đặt một thanh kim loại dày ngang qua hai tay ghế.  Một cảnh sát nói, ‘Nếu bà nói hết cho chúng tôi, bà chỉ phải ngồi ở đây 1 tiếng đồng hồ.  Nếu không, chúng tôi sẽ cho bà qua đủ mọi kiểu tra tấn.’

“Một cảnh sát khác tát tôi và hỏi là tôi biết những học viên nào.  Tôi nói tôi không biết ai cả.  Sau đó anh ta dùng một dùi cui điện để sốc tôi ở sâu giữa các xương sườn dưới của tôi.  Sau đó anh ta hỏi tôi là tôi có nhớ số điện thoại nào của các học viên khác không.  Tôi từ chối không nói.  Sau đó anh ta sốc một bên người tôi, từ các đầu ngón tay cho đến cánh tay và lên đầu rồi sau đó chuyển sang nửa người bên kia.  Anh ta làm đi làm lại từ từ hai lần.  Anh ta chuyển sang dùng một dùi cui khác có điện áp cao hơn và bắt đầu sốc các đầu ngón chân cái tôi và lên toàn thân hai lần.  Thấy rằng tôi vẫn không nói bất cứ thông tin nào về các học viên đồng môn, họ nhằm dùi cui điện vào mắt tôi.  Tôi cảm thấy như hai mắt tôi sắp rơi ra, và gần như không nhìn thấy gì.  Họ bắt đầu sốc các xương sườn và ngực tôi trong khi tiếp tục hỏi tôi.  Họ cho dùi cui vào miệng tôi và sốc điện.  Miệng tôi sưng lên.  Có nhiều vết bỏng quanh miệng tôi và thành sẹo ở bên trong.  Họ vẫn sốc miệng tôi lặp đi lặp lại nhiều lần.  Tôi gần chết.

“Vào đầu năm 2003, tôi đang ở nhà của một bạn học viên đồng môn, cô Xing Guiling.  Một đêm vào lúc đã rất khuya, hai cánh cửa nhà bị đập mở ra.  Cảnh sát vũ trang ập vào, bắt chúng tôi, và đưa chúng tôi đến Phòng cảnh sát quận Luyuan.  Họ lại trói tôi vào Ghế cọp và đánh cô Xing một cách tàn nhẫn làm cô ngã xuống sàn, rồi đá cô lên, đánh cô xuống, và lại đá cô lên.  Họ đang cố bắt cô ấy nói ra thông tin liên hệ của các bạn học viên đồng môn.  Thấy rằng cô sẽ không phản bội những người khác, họ làm ngạt cô bằng một chiếc thắt lưng da cho đến khi cô ấy gần chết.  Sau đó họ bắt đầu tra tấn tôi.  Chúng tôi bị tra tấn trong 3 ngày trước khi bị đưa đến Trại giam số 3 Thành phố Trường Xuân.

“Vào ngày 4 tháng 8 năm 2003, cảnh sát lại bắt tôi và đưa tôi đến Phòng cảnh sát quận Nan’guan.  Một cảnh sát túm tóc tôi và đẩy tôi vào tường.  Tôi trở nên bị mất phương hướng do cú chấn động đó.  Sau đó họ đặt tôi lên Ghế cọp và còng tay tôi.  Một lính gác đánh tôi vào tay và cái còng tay cứa vào cổ tay tôi.  Họ cùm tôi ở mắt cá chân và siết chặt hết cỡ.  Tôi đau đớn tột cùng ở hai mắt cá chân.  Sau đó họ chụp đầu tôi bằng một rúi ni-lông và bịt chặt lại.  Không có không khí và tôi gần như bị ngạt thở.  Sau đó họ mở túi ra và lại lặp đi lặp lại, tổng cộng 3 lần.  Một số trong số họ dẫm lên cái cùm ở mắt cá chân tôi để làm cho nó chặt hơn.  Hai mắt cá chân tôi chảy máu và đau không chịu đựng nổi, vì thế tôi đã ngất đi.  Họ đổ nước lạnh lên người tôi để làm tôi tỉnh dậy…” (toàn văn của lá thư ngỏ của ông Cao Trí Thịnh gửi cho hai ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo)

Ông Levi Browde, giám đốc chấp hành của Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp, nói trong thông cáo báo chí của trung tâm rằng: “Nỗi đau khổ của bà Sun là hình ảnh thu nhỏ của sự tàn bạo của cuộc đàn áp Pháp Luân Công và việc sử dụng có tính toán của chính quyền nhiều phương pháp tra tấn khác nhau để bẻ gãy ý chí của họ.  Dù là trong trại lao động, trại giam, hay phòng tra tấn ở bên núi, bà Sun và các học viên khác như bà ở khắp Trung Quốc không được nghỉ một chút nào.  Họ bị tra tấn cực hình cả về thể xác lẫn tâm thần không ngưng nghỉ.”

Luật sư Cao Trí Thịnh mất tích

Trong một lá thư ngày 27 tháng 10 gửi Tạp chí Phố Wall, cô con gái vị thành niên của luật sư Cao, Grace Geng, đã thỉnh cầu Tổng thống Mỹ Barack Obama tìm kiếm thông tin về nơi ở của ông Cao trong cuộc họp với ông Hồ Cẩm Đào tại Hội nghị Thượng đỉnh của Nhóm G20 vào tháng 11.

Ông Cao đã phải hết ra rồi lại vào trại giam trong 5 năm qua và người ta không nghe thấy tin gì từ ông trong 6 tháng rồi.  Nhiều người sợ rằng ông có thể là đã bị giết chết ở trong tù.

>> Vợ ông Cao Trí Thịnh nói về việc đề cử Giải Nobel Hòa bình

Cô Grace, 17 tuổi, đã trốn thoát khỏi Trung Quốc và hiện đang sống ở Hoa Kỳ với mẹ cô và em trai.  Cô Geng nói cô đã bị cảnh sát Trung Quốc đánh đập khi cô mới lên 12 tuổi sau khi bố cô bắt đầu lên tiếng bảo vệ quyền của những người dễ bị làm hại ở Trung Quốc.

Gisela Sommer
(Theo The Epoch Times)

Bản tiếng Anh có tại đây.

  • Share/Bookmark
Chuyên mục: Nhân quyền
;

Bình luận trên facebook

Bình luận
Lời bình của bạn
Mã xác nhận trong hình vẽ dưới đây là gì?