Hành động dũng cảm bất chấp sự kiểm soát của chính quyền Trung Quốc
9 năm trước một nhóm người phương Tây đột nhiên xuất hiện trên Quảng trường Thiên An Môn để kháng nghị

Vào ngày 20 tháng 11 năm 2001, các học viên Pháp Luân Công người phương Tây đã gây sốc cho các quan chức Trung Quốc và mang đến sự khích lệ cho các học viên Trung Quốc bằng cách kháng nghị trên Quảng trường Thiên An Môn. (Ảnh tư liệu của The Epoch Times)
9 năm trước, khi hơn 30 người phương Tây đột nhiên xuất hiện một cách ôn hòa trên Quảng trường Thiên An Môn với một thông điệp đơn giản, câu chuyện này đã trở thành tiêu điểm của truyền thông trên khắp thế giới. Nhưng nó cũng đã mang đến hy vọng cho những góc tối của các trại lao động nô lệ ở Trung Quốc, và làm chấn động những văn phòng xa hoa của lãnh sự quán Trung Quốc trên khắp thế giới.
Vào ngày 20 tháng 11 năm 2001, mạng lưới kiểm soát của chính quyền đã bị chọc thủng ngay giữa ban ngày, ngay tại trung tâm biểu tượng của Bắc Kinh bởi 36 học viên Pháp Luân Công.
Họ lặng lẽ tụ họp từ Châu Âu, Australia và Bắc Mỹ tại một địa điểm đã sắp đặt trước, vào lúc 2h chiều vào một ngày thứ Ba đầy nắng. Họ đứng trong tư thế chụp hình, trò chuyện, và cười với nhau, như thể trong một bức ảnh họp lớp. Sau đó, theo ra hiệu, hầu hết mọi người trong số họ ngồi xuống và bắt chéo hai chân để thiền định, trong khi một vài người đứng cao để giương lên một tấm biểu ngữ lớn màu vàng mang dòng chữ “Chân – Thiện – Nhẫn” bằng tiếng Anh và tiếng Trung Quốc.
Trong một khoảnh khắc, các nguyên lý của Pháp Luân Công đã được trưng bày một cách công khai, trong khi đằng sau họ, dòng chữ Trung Quốc viết trên Quảng trường Thiên An Môn tạo thành một tấm phông nền mà ít khi được chính xác hơn: “Tình đoàn kết của nhân dân thế giới muôn năm”.
20 giây sau, các xe cảnh sát đã vây kín họ, và thế giới đã chứng kiến một hình ảnh thu nhỏ của cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở Trung Quốc: cảnh sát lôi những con người ôn hòa đi trong khi giật xuống các chữ “Chân – Thiện – Nhẫn”.
“Một hành động như thế khiến cho chính quyền Trung Quốc sợ hãi”, Trần Dụng Lâm, một cựu nhân viên ngoại giao tại Lãnh sự quán Trung Quốc ở Sydney nói trong một bức thư điện tử. “[Họ sợ] một sự tụ họp lớn, một điều sẽ dẫn đến sự sụp đổ của chính quyền cộng sản”.
Bên trong đồn cảnh sát tại Quảng trường Thiên An Môn
“Anh ta đá vào chân tôi khi lôi tôi khỏi căn phòng lớn để đến một phòng thẩm vấn. Nó giống như một trong những căn phòng bạn thấy trong phim – hai cảnh sát – một xấu một tốt (mặc dù người cảnh sát tốt chỉ là tốt nếu so với người kia), một chiếc bàn ở giữa căn phòng, và những chiếc ghế kim loại. Họ đóng cánh cửa thép lại phía sau chúng tôi. Người cảnh sát bắt đầu hỏi tôi các câu hỏi về người tổ chức việc này, chúng tôi đã đến đây như thế nào, hộ chiếu của tôi, v.v… Khi tôi từ chối hợp tác và chỉ lặp lại rằng chúng tôi không làm bất cứ điều gì sai hay phạm pháp, anh ta bắt đầu đánh tôi. Anh ta tát rất mạnh vào mặt tôi, khiến quai hàm của tôi bị lệch đi. Sau đó anh ta đá vào giữa hai đùi tôi, túm lấy mũi tôi và kéo tôi ra khỏi ghế rồi lại ném tôi xuống. Một vài giây sau, tôi bị đưa xuống một dãy bậc thang bê tông tối tăm dẫn xuống xà lim, nơi tôi bị ném vào trong một xà lim trên sàn bê tông cùng với những người khác. Một lát sau, họ chuyển chúng tôi đến một cơ sở khác. Khi họ đưa chúng tôi ra khỏi trạm cảnh sát, có lẽ có khoảng hơn 10 hoặc 20 phóng viên, tất cả đều mặc đồ đen, quay phim chúng tôi khi chúng tôi bị dẫn ra, giống như là chúng tôi là những kẻ giết người hàng loạt mà cuối cùng đã bị bắt”.
—Leeshai Lemish.
Leeshai Lemish, một trong sáu người Mỹ trong nhóm, đã nói: “Chúng tôi hy vọng có thể để cho thế giới biết về cuộc đàn áp ở Trung Quốc thông qua hành động biểu tượng này của chúng tôi”.
Hậu quả của những hành động ôn hòa như thế rất tàn khốc đối với các học viên Pháp Luân Công Trung Quốc: năm đó ít nhất năm người đã bị đánh đập đến chết vì làm điều tương tự.
Vào tháng 11 năm 2001, hơn 300 học viên Trung Quốc được xác nhận là đã bị chính quyền giết chết. Những con số thực sự về những người bị tra tấn và giết chết vì niềm tin của họ đến hôm nay vẫn còn chưa biết được, nhưng có thể là hàng chục nghìn người, theo Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp.
Trước khi chiến dịch đàn áp bắt đầu vào tháng 7 năm 1999, chính quyền Trung Quốc đã ước tính rằng có khoảng 70 đến 100 triệu người tập luyện Pháp Luân Công ở Trung Quốc. Trung tâm Thông tin trích dẫn các nguồn khác nhau, bao gồm báo cáo của các nhân chứng, để kết luận rằng hàng trăm nghìn học viên hiện đang bị giam giữ trong các trại lao động ở Trung Quốc.
Thông điệp được truyền đi
Lemish nói rằng, khi cảnh sát xộc tới, anh đang ngồi trong tư thế thiền định của Pháp Luân Công với hai mắt nhắm lại.
“Tôi nghe thấy tiếng cửa ô tô đóng sầm lại và tiếng giày đang chạy đến trên nền bê tông, càng lúc càng có nhiều tiếng ô tô, tiếng cửa xe, và tiếng cảnh sát hét lên – có vẻ như mọi thứ rất hỗn loạn xung quanh chúng tôi”, anh nói. “Nhưng vào lúc đó, tôi cảm thấy trái tim tôi đang mỉm cười. Bất chấp những sợ hãi, những do dự, những trở ngại – chúng tôi đã làm điều đó”.
Một người Canada có tên Zenon Dolynyckyj, suy ngẫm về quyết định tham gia cùng nhóm của mình, anh nói: “Có một điều gì đó lớn hơn tôi nhiều, một điều vượt hơn tôi, cuộc sống của cá nhân tôi, và phạm vi của một cá nhân”.
Dolnyckyj có một tấm biểu ngữ thứ hai buộc ở bên đùi trong trường hợp tấm biểu ngữ chính không đến được vị trí của nó trên quảng trường. Trong khi những người khác đang bị đẩy, kéo, và bị lôi vào vòng các xe cảnh sát, anh thoát được ra, kéo tấm biểu ngữ ra và hô lớn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo!”

Trong trại giam: Một bức ảnh chụp từ bên trong nhà giam của đồn cảnh sát Thiên An Môn, nơi các học viên phương Tây kháng nghị ở đó bị giam giữ, vào ngày 20 tháng 11 năm 2001. (Ảnh do Leining cung cấp)
“Tấm biểu ngữ bay phấp phới vì tôi di chuyển rất nhanh, nên tôi phải dừng lại để trưng nó ra”, anh nói. “Trước khi tôi biết được điều đó, mặt của tôi đã bị đè xuống lề đường”.
Khi đã ở trong đồn cảnh sát, các học viên bị đưa vào một phòng nhỏ có cảnh sát canh giữ. Lemish lúc này chỉ còn đi tất, vì đôi giày của anh đã nằm lại quảng trường sau khi anh bỏ chúng ra để ngồi dưới tấm biểu ngữ.
Anh nói rằng những người cảnh sát trẻ có vẻ giận dữ. “Tôi còn nhớ cái cách mà một cảnh sát nam cao và gầy đã giận dữ đập tay lên bàn và nói: ‘Chúng tôi biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt!’ Những người khác đã nói với chúng tôi rằng họ không thể làm gì cả; đây là chính sách của quốc gia”.
Cảnh sát bắt đầu đưa từng học viên đi thẩm vấn. Tuy nhiên, một người phụ nữ đã cúi xuống dưới một cái bàn trong đồn cảnh sát và gọi điện thoại di động cho truyền thông ở quê hương cô – bằng cách làm như thế, cô đảm bảo rằng tin tức về cuộc kháng nghị sẽ xuất hiện trên trường quốc tế.
“Khi đã rõ ràng rằng sự việc không thể bị đàn áp hay diễn giải sai, họ thay đổi hành xử với chúng tôi – họ trở nên lịch sự”, Adam Leining, một người Mỹ khác nói. Anh đã cố gắng chụp được ảnh một vài học viên bị biệt giam sau các chấn song sắt từ một cảnh sát trong nhà giam của đồn cảnh sát Thiên An Môn.
Ảnh hưởng ở bên ngoài Trung Quốc
“Thật rõ ràng với tất cả mọi người ở đó rằng cuộc đàn áp là một điều xấu hổ, một sai lầm, và là một quyết định của người đứng đầu mà họ phải làm theo”, Leining nói.
Ông Trần Dụng Lâm nói rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã sợ hãi và lúng túng trước sự xuất hiện của những người phương Tây trên quảng trường Thiên An Môn, thành lũy kháng nghị cuối cùng của lịch sử.
Ngay lập tức sau cuộc kháng nghị, Tổng Lãnh sự [Trung Quốc] tại Sydney và các lãnh sự quán ở nước ngoài khác đã nhận được những chỉ thị thẳng thừng là từ chối tất cả các đơn xin cấp visa từ các học viên Pháp Luân Công, ông Trần nói.
Một tuyên bố từ chính quyền, nói rằng các học viên phương Tây đã vi phạm pháp luật và hiện đã bị trục xuất, cũng được viết vội vàng và chuyển đến cho các phương tiện truyền thông phương Tây ở Australia, ông Trần nói.
Các chỉ thị của chính quyền cũng phác thảo ra một sắc lệnh nhằm thu thập “nhiều thông tin cá nhân hơn nữa về các học viên Pháp Luân Công và [thực hiện] việc giám sát họ nhiều hơn”.
Một danh sách đen dài về các học viên Pháp Luân Công vì thế mà đã được soạn ra.
Ông Trần đã rời bỏ chức vụ ngoại giao của ông và rời bỏ ĐCSTQ vào năm 2005. Kể từ đó, ông đã tiết lộ những thông tin chi tiết về các phương thức mà ĐCSTQ sử dụng trong việc theo dõi Pháp Luân Công ở nước ngoài, bao gồm một mạng lưới 1.000 gián điệp hoạt động ở Australia.
Bên trong các trại lao động
Crystal Chen đã bị tẩy não và tra tấn trong trại lao động cưỡng bức nữ Chapou ở Quảng Châu vào tháng 11 năm 2001 – cách Quảng trường Thiên An Môn hơn 1.400 dặm. Bà đã bị bắt giữ vì tập luyện Pháp Luân Công và chính quyền đã cố gắng buộc bà phải từ bỏ tín ngưỡng của mình.
Bà biết được về nhóm người phương Tây kháng nghị trên quảng trường Thiên An Môn sau khi bị các lính gác bắt đọc những tuyên truyền trên báo chí nhà nước; họ viết về “các thế lực nước ngoài” và “một nhóm chống người Hoa vi phạm pháp luật”.
“Tôi biết mình phải đọc được những điều ngược lại với báo chí”, bà Chen nói tại ngôi nhà mới của mình ở Mỹ. “Tôi đã được động viên rất lớn. Điều đó cho tôi sức mạnh để chịu đựng sự tra tấn mà tôi đang phải đối mặt. Tôi biết rằng tôi không đơn độc”.
Ông Lý Hòa Bình đang ở trong trại lao động Shiliping ở tỉnh Chiết Giang vào năm 2001 nhưng ông không được nghe về cuộc kháng nghị này cho đến tận năm sau khi một học viên khác chuyển cho ông tin tức đó. “Một cảnh sát đã nói với ông ấy, như một điều bí mật, rằng các học viên Pháp Luân Công phương Tây đã tới Thiên An Môn để ‘phá hoại Trung Quốc’”.
Ông Lý nói rằng ông đã cảm thấy nhẹ nhõm khi biết có sự trợ giúp từ thế giới phương Tây, “mặc dù nó có nghĩa là chúng tôi sẽ bị áp lực nhiều hơn từ phía cảnh sát và ĐCSTQ trong trại lao động”.
Ông Lý đã bị buộc phải tẩy não, cưỡng bức lao động, và cưỡng bức tiêm thuốc trong gần hai năm trong trại. Hiện ông đang sống tại Mỹ.
Luật sư Canada Clive Ansley đã làm việc ở Trung Quốc trong những năm đầu của cuộc đàn áp Pháp Luân Công và đã chứng kiến mức độ tuyên truyền và phỉ báng của ĐCSTQ đối với nhóm người này.
Ông nói rằng cuộc kháng nghị năm 2001 của các học viên phương Tây đã làm ĐCSTQ lúng túng và giận dữ, “nhưng chỉ ảnh hưởng rất ít đối với hành xử và mức độ đàn áp của chính quyền cho đến lúc này”.
Ansley nói rằng ông hoài nghi rằng bất cứ điều gì có thể khiến ĐCSTQ nhân đạo hơn trong cuộc đàn áp Pháp Luân Công của họ.
“Tất cả những việc đích thân tôi từng tham gia ở Trung Quốc, hoặc quan sát, dù là một bản hợp đồng hay vấn đề nhân quyền được thảo luận, tôi hoàn toàn tin rằng không có khả năng [thay đổi], một chút gì, nếu không công khai làm cho họ xấu hổ”.
Một chuyến bay dài trở về nhà
Lemish nói rằng bị trục xuất là việc bị lôi lên máy bay và ấn vào chỗ ngồi. Trong túi ghế là tờ China Daily (Trung Quốc Nhật báo), tờ báo tiếng Anh chính thức của ĐCSTQ. “Có một bài báo viết về chúng tôi. Bài báo nói rằng tất cả chúng tôi đều đã được đối xử tốt”, anh nói. “Lúc đó tôi chỉ có thể mở miệng vừa đủ để nói, anh chàng ngồi bên kia dãy ghế của tôi, đến từ Canada, đã bị gãy mũi, và tay của anh chàng đến từ Australia thì sưng lên và có vẻ như đã bị gãy”.
“Bài báo cũng nói rằng chúng tôi được tổ chức bởi các thế lực nước ngoài để gây rối”.
Leining nói rằng rất khó cho người phương Tây hiểu được độ sâu của những việc mà chính quyền có thể làm.
“Chúng tôi không có hình mẫu nào để tham chiếu”, anh nói. “Chúng tôi hiểu về chiến tranh và bệnh tật. Nhưng việc một người bị tấn công một cách vô lý và vô nhân tính như thế này là không thể tin được trong xã hội phương Tây. Cuộc đàn áp Pháp Luân Công không gì khác ngoài một hành động bạo lực khổng lồ”.
Charlotte Cuthbertson
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Triển lãm Mỹ thuật Chân Thiện Nhẫn mở cửa tại Indonesia
Một cuộc triển lãm mỹ thuật độc nhất đã mở cửa tại Bali. Những bức tranh sơn dầu miêu tả trải nghiệm của các học viên Pháp Luân Công. Pháp [...]
-
Nhân chứng sống kể lại vụ cưỡng bức mổ lấy nội tạng tại Trung...
Xem Đài truyền hình Tân Đường Nhân . Một nhân chứng sống đã thuật lại rất chi tiết câu chuyện về một người phụ nữ tại Trung Quốc – một giáo [...]
-
Thế giới khác trong một giọt nước: (Phần 5) Ấn tượng từ nước...
Mối quan hệ giữa nước, sự sống và đặc tính vũ trụ là gì? Để đi tìm câu trả lời cho chính mình, xin mời quý vị đọc loạt bài khoa học "Thế [...]
-
Lạm dụng quyền lực trong đời trước gây nên nghèo khó và bệnh...
Ở phương Tây, nhiều bác sĩ và học giả đã có thể tìm thấy những đời trước của bệnh nhân và nhờ đó xác định được nguyên nhân thật sự của [...]
-
Miền Bắc và miền Trung Việt Nam - Vùng đất của sự chuyển mình...
Thuyền chở rau tại chợ nổi ở Hội An TÓM LƯỢC: Sau nhiều năm chịu chiến tranh và bị cô lập, miền Bắc Việt Nam đang bước đi tốt trên con [...]
-
Câu chuyện đạo đức: Di chúc của nhà triệu phú
‘Tôi đồng ý để Hiada thừa kế toàn bộ tài sản của cha tôi. Tôi chỉ có một đề nghị rằng Hiada sẽ trở thành vợ của tôi.’ Hiada đã nghĩ rất nhanh và ký [...]
-
Nhạc cụ Thần truyền: Đàn Tỳ Bà
Đàn Tỳ Bà. Nếu bạn có thể tưởng tượng một cảnh giới cao hơn, một nơi mà ở đó những tiên nữ sống ung dung tự tại … có lẽ bạn [...]
-
Pháp Luân Công: Một văn hóa cổ truyền được làm sống lại giữa...
Một người đang tập bài tập thứ năm của Pháp Luân Công, “Thần thông gia trì pháp.” Vào thời Trung Quốc cổ đại, người ta tin rằng có một sức mạnh [...]
-
Các nghi thức tín ngưỡng tăng cường khả năng bộ não, ngay cả...
Những người tập thiền tại Melbourne, Australia, đang tăng thêm sức mạnh cho những vùng trong bộ não giúp tăng cường sự tập trung và nuôi dưỡng lòng thiện từ. PHILADELPHIA – [...]
-
Các nhà khoa học khám phá ra bí ẩn ‘màu xanh’ của Ai Cập cổ...
Đồ gốm được trang trí với màu xanh nhạt đặc trưng là mốt thịnh hành ở Vương quốc Ai Cập mới, đặc biệt là trong thời trị vì của Vua Amenhotep III và Ramesses II. [...]
-
Nghệ sĩ múa rối bóng Indonesia gìn giữ môn nghệ thuật cổ
Nghệ sĩ múa rối bóng Kajali đã biểu diễn môn nghệ thuật độc nhất vô nhị này tại làng Medaya được 46 năm. Múa rối bóng đã được truyền lại qua [...]
-
Chợp mắt được phát hiện là có thể trợ giúp việc học tập
Một chiến lược học tập: Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng giấc ngủ ngắn và mơ về việc mới học được có thể tăng cường hiệu quả công việc của con người. [...]
-
Triển lãm nghệ thuật quốc tế tại Parliament Hill
Nghị sĩ Bill Siksay, chủ tịch PFOFG và là người tổ chức sự kiện. Nghị sĩ Judy Sgro đứng trước bức tranh ‘Fulfilling Vows’ của họa sĩ [...]
-
Câu chuyện bên trong: Tại sao Pháp Luân Công bị đàn áp?
Luôn luôn có một câu hỏi được đặt ra – tại sao một đất nước lại muốn bức hại một môn tập luyện tinh thần mà yêu cầu người ta trở nên trung thực [...]
-
‘Tri giác nguyên sinh’- Đời sống bí mật của cây cối (Phần 2)
Cuộc phỏng vấn Cleve Backster và xem xét công trình khai thủy của ông về tri giác nguyên sinh Cleve Backster tại phòng thí nghiệm của ông ở San Diego, nơi ông nghiên cứu về [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim

