Giới thượng lưu Trung Quốc đang thực hiện an toàn thực phẩm cho riêng mình
Những quảng cáo đại loại như “mua nhà tặng đất canh tác” đã xuất hiện ở Trùng Khánh, Trường Sa, Thẩm Dương, Vũ Hán, Châu Hải… Các cò nhà đất đã lấy ý tưởng từ hiện tượng “cơ sở tự túc lương thực”, vốn đang lan rộng khắp Trung Quốc trong hai năm qua.
Ai đã giúp phổ biến và lan truyền những cơ sở tự túc lương thực này? Chính là các cơ quan địa phương có tiềm lực kinh tế, chẳng hạn như các phòng ban chính phủ cấp tỉnh, các doanh nghiệp lớn của nhà nước, các cơ quan tài chính, cũng như một số doanh nghiệp và công ty tư nhân. Họ đầu tư một lượng lớn tiền để thuê đất với đủ các kích cỡ khác nhau ở vùng ngoại ô, biến chúng thành các cơ sở tự túc lương thực.
Người ta có thể sẽ hiểu lầm rằng những cơ quan kể trên làm việc này nhằm khuyến khích nhân viên của họ ra ngoại ô để trồng rau củ như một thú tiêu khiển cuối tuần. Một bài báo có nhan đề “Một số cơ quan và doanh nghiệp nhà nước đang vận hành các cơ sở tự túc lương thực để an tâm về vấn đề an toàn lương thực” đã được đăng tải trên tờ Nhật báo Nhân dân Trực tuyến. Bài báo này nói rõ rằng người Trung Quốc đang rất băn khoăn về vấn đề an toàn thực phẩm, vì thức ăn hư hỏng và nhiễm độc đang tràn lan ở Trung Quốc ngày nay. Trên thực tế, các tổ chức chính phủ và doanh nghiệp nhà nước đang sử dụng quỹ công để đảm bảo sự an toàn thực phẩm cho riêng họ.
Trong những năm gần đây, người Trung Quốc đã phải đấu tranh quyết liệt, nhưng không mấy hiệu quả, chống lại các loại thực phẩm có tiêu chuẩn an toàn thấp. Đơn giản là có quá nhiều thực phẩm hư thối, từ các sản phẩm lương thực thô cho đến dầu ăn và dụng cụ làm bếp. Dầu ăn thừa, đũa ăn nhiễm độc, và hộp đựng thức ăn nhiễm độc vẫn có thể được rửa sạch, nhưng có ba nguồn gây ngộ độc mà rất khó để xử lý.
Thứ nhất, nông dân đang áp dụng các phương thức “công nghệ cao” trong quá trình trồng trọt. Thuốc trừ sâu và phân bón được áp dụng rộng rãi trong nền nông nghiệp truyền thống, và thuốc kháng sinh cùng với các loại hóc-môn đang được sử dụng rộng rãi trong chăn nuôi. Các sản phẩm nước ngọt và nước mặn bị nhiễm bẩn. Hồi còn ở Trung Quốc, tôi thậm chí còn nghe rằng nông dân trồng trọt hay chăn nuôi để dùng riêng, khác biệt với các sản phẩm mà họ bán, để họ không bị ngộ độc.
Nguồn thứ hai là từ khâu xử lý thực phẩm. Để giảm chi phí, các công ty dùng một lượng lớn chất phụ gia và hóa chất. Việc thêm melamine vào sữa bột để trông giống như được tăng cường protein chỉ là một ví dụ.
Nguồn thứ ba là môi trường bị ô nhiễm nặng nề từ tận gốc ở Trung Quốc. Theo một phân tích của Bộ Bảo vệ Môi trường Trung Quốc, diện tích đất canh tác bị ô nhiễm bởi cadmium, thạch tín, cro-mi-um và chì đã lên đến 20 triệu héc-ta—khoảng một phần năm tổng diện tích đất Trung Quốc. Ước tính mỗi năm có 12 triệu tấn thực phẩm bị nhiễm độc bởi kim loại nặng. (Tất cả các loại thực phẩm này đều được tiêu thụ, một số ít được xuất khẩu).
Thức ăn nhiễm độc tràn ngập thị trường là hậu quả của việc các nhà sản xuất hoàn toàn làm ngơ trách nhiệm đạo đức, chính quyền bỏ bê vai trò quản lý của mình, và tình trạng thiếu lòng tin trên thị trường.
Trong một buổi lễ ủy quyền đặc biệt cung cấp thực phẩm cho các tổ chức chính phủ được tổ chức tại thành phố Tế Nam, tỉnh Sơn Đông, vào ngày 18 tháng 8 năm 2008, ông Chúc Vịnh Lang, giám đốc Trung tâm Đặc cung Thực phẩm Trung ương, đã tiết lộ rằng trung tâm này không những chọn lựa, đánh giá và kiểm định việc sản xuất các sản phẩm đặc biệt cho những lực lượng nòng cốt gồm 94 bộ ngành, mà còn cung cấp thực phẩm hữu cơ chất lượng cao cho các quan chức chính phủ từ các cơ sở cung ứng của họ trải rộng khắp 13 tỉnh. Các cơ sở cung ứng này nhận được hỗ trợ từ Cơ sở Hậu cần Trung ương, các nông trang thuộc Cục Cảnh vệ trung tâm, và Cơ sở Hậu cần Biên phòng.
Sau khi tin tức này được lưu hành rộng rãi trên Internet, một số cư dân Trung Quốc bắt đầu nhận ra rằng thực phẩm mà các lãnh đạo chính phủ đang dùng đến từ những nguồn khác với của người dân. Không có gì lạ khi những vị lãnh đạo kia không lo lắng gì đến vấn đề an toàn thực phẩm, và không bận tâm đến việc kiểm soát. Do tin tức này rõ ràng là gây thiệt hại nặng nề đến “hình ảnh vẻ vang” của Đảng và chính phủ, website của công ty kể trên đã xóa bản tin này ngay sau đó. Chính quyền Trung Quốc cũng ra sức “bác bỏ tin đồn”. Ngày 25 tháng 9 năm 2008, một quan chức Trung Ương, trong một buổi phỏng vấn với tờ tin tức trực tuyến Chian News Service, đã nói rằng Trung tâm Hoạt động Nòng cốt Trung ương không có cái gọi là “trung tâm đặc cung thực phẩm”, và rằng thông tin trên mạng hoàn toàn là tin đồn.
Tuy nhiên, khi chính quyền cấp tỉnh, các công ty nhà nước, cơ quan tài chính tiếp tục xây dựng các “cơ sở tự túc lương thực”, thật rõ ràng để thấy rằng chính sách “phủ nhận tin đồn” đã không mấy hiệu quả. Thay vào đó, người dân hiểu ra rằng tốt hơn hết là giữ an toàn còn hơn phải hối tiếc, do vậy một số đơn vị lao động đã cố gắng bảo vệ an toàn thực phẩm cho nhân viên của mình.
Vì chính phủ được hỗ trợ bởi những người đóng thuế, nên trách nhiệm tiên quyết của họ là phải mang lại các dịch vụ cộng đồng hợp lý cho người dân. Việc thiết lập một môi trường sống an toàn và đáng tin cậy cho mọi người là trách nhiệm cơ bản của chính quyền. Vấn đề an toàn thực phẩm ở Trung Quốc liên quan đến chính phủ, thị trường, và các nhà sản xuất.
Thành Rome không được xây dựng trong một ngày, điều mà chế độ này nên làm là cải cách lại cơ chế giám sát, tăng cường trách nhiệm, và tái lập mối quan hệ giữa thị trường và doanh nghiệp, hơn là dùng sức mạnh kinh tế của mình để tịch thu đất đai nhằm trồng trọt lương thực, hay chăn nuôi để đảm bảo an toàn thực phẩm dành riêng cho các quan chức chính phủ.
Kiểu thái độ thiên vị trong việc mang lại sự an toàn thực phẩm cho một số ít cá nhân không chỉ là sự trốn tránh trách nhiệm: hơn thế nữa, nó như là một căn bệnh ung thư chính trị ăn sâu vào tận xương tủy.
Bài liên quan:
>> Thực phẩm sản xuất tại Trung Quốc bị tẩy chay
>> Chất tẩy công nghiệp có trong bột mì Trung Quốc và có dầu trong gạo, một chuyên gia cho biết
Hà Thanh Liên
(Theo The Epoch Times)
Bản tiếng Anh có tại đây.
Bình luận trên facebook
-
Các nhà khoa học phát hiện ra sương mù trên hành tinh Titan
Các nhà khoa học đã phát hiện ra sương mù di chuyển qua cực nam Titan. Titan, mặt trăng lớn nhất của sao Thổ, thường được biết đến như một thiên thể [...]
-
Tác dụng của năng lực tri giác (Phần 2)
Chữa bệnh bằng ý nghĩ Hiện tượng giả dược luôn làm đau đầu các bác sĩ. Suy nghĩ tích cực là một cách chữa bệnh hữu hiệu chưa được tận dụng hết. Tác dụng [...]
-
Raymond Materick, ‘Người lạc quan tinh thần’, hát về Pháp...
Raymond Materick Giống như rượu càng lâu ngày càng ngon, Raymond Materick vẫn tiếp tục viết những ca khúc tuyệt vời và trình diễn chúng một cách tinh tế. Điều [...]
-
Vẽ tranh sơn dầu về vẻ đẹp và đức tin
Tiểu sử họa sĩ: Michelle Chen LẬT NGƯỢC TÌNH THẾ: "Shock", tranh sơn dầu, lấy cảm hứng từ câu chuyện có thật về một người phụ nữ lớn tuổi từ chối từ bỏ môn tập [...]
-
Phỏng vấn nghệ sĩ Thần Vận Michelle Ren
Tại sao ‘Không gì có thể ngăn bước thành Thần’ thật cảm động Michelle Ren , quán quân của cuộc thi vũ đạo cổ điển Trung Quốc quốc tế lần đầu tiên, biên [...]
-
Hoạ sĩ biếm họa Trung Quốc lưu vong được vinh danh tại New...
Họa sĩ vẽ truyện tranh người Trung Quốc, anh Quách Cạnh Hùng nhận giải thưởng Khách mời Danh dự tại I-CON29. Bên tay trái là người phiên dịch của anh. (Ảnh tặng của Flag [...]
-
Những người đoạt giải trong cuộc thi vẽ tranh sơn dầu
Tác phẩm đoạt giải nhất lưu ý về một sự thật phũ phàng Giải vàng cho bức vẽ "Sốc" của Michelle Chen từ Canada NEW YORK—Trong số 19 họa sĩ sơn dầu nhận [...]
-
Đại sứ quán Trung Quốc liên tục thất bại trong việc ngăn cản...
Các buổi biểu diễn tại Athens vẫn tiếp tục bất chấp sự can thiệp Khán giả đang thưởng thức Thần Vận tại Athens. Dường như [...]
-
Ba năm tù vì đăng ảnh của Đạt Lai Lạt Ma
Tại Tây Tạng, hai thanh niên đã bị kết án ba năm tù giam vì đăng các bức ảnh của Đạt Lai Lạt Ma lên Internet, theo tin từ nhóm quan [...]
-
Miền Bắc và miền Trung Việt Nam - Vùng đất của sự chuyển mình...
Thuyền chở rau tại chợ nổi ở Hội An TÓM LƯỢC: Sau nhiều năm chịu chiến tranh và bị cô lập, miền Bắc Việt Nam đang bước đi tốt trên con [...]
-
Tiểu sử nghệ sĩ Thần Vận: Trần Vĩnh Giai
Cơ hội thứ hai trong đời được là một vũ công Trần Vĩnh Giai Trần Vĩnh Giai nói chuyện và cử động với vẻ duyên dáng trầm [...]
-
`Tri giác nguyên sinh’ – Đời sống bí mật của cây cối (Phần 1)
Cuộc phỏng vấn Cleve Backster và xem xét công trình khai thủy của ông về tri giác nguyên sinh Có tồn tại một công trình nghiên cứu có tiềm năng phá [...]
-
Câu chuyện Phật giáo: Vị thầy tu ham ngủ
Phật Thích Ca Mâu Ni thường dạy các đệ tử của Ngài phải chăm chú toàn tâm học kinh Phật, và dạy họ không được buông lơi hay [...]
-
Bom nguyên tử thời cổ đại
Đụn cát trong sa mạc Ai Cập. Hiện tượng nào có thể làm tăng nhiệt độ của cát sa mạc lên ít nhất 3.300 độ F, đúc nó thành những tấm thủy tinh đặc lớn [...]
-
Luật sư bị bỏ tù vì bào chữa cho Pháp Luân Công
Hôm 13 tháng 7 năm 2011, chính quyền Trung Quốc kết án một luật sư ở Quảng Châu, Chu Vũ Tiêu, hai năm tù giam vì bào chữa cho những người tập Pháp Luân Công [...]
CÁC BÀI LIÊN QUAN
TIN NỔI BẬT
- Ôn Gia Bảo đề xuất "Giải oan cho Pháp Luân Công"
- Mọi thứ vì quyền lực: Câu chuyện có thật về Giang Trạch Dân ở Trung Quốc – Phần kết
- Các bí mật của bộ não được tiết lộ
- 2300 người Trung Quốc đòi trả tự do cho 1 người tập Pháp Luân Công
- Giới luật gia Trung Quốc đặt câu hỏi về tội 'lật đổ quyền lực nhà nước'
- Người sáng lập Pháp Luân Đại Pháp phát biểu tại hội nghị
- Tâm an dật còn nguy hại hơn cả rượu độc
- Truyện ngụ ngôn về việc tu luyện: Một bình nước ngoan cố
- Công an Việt Nam tiếp tục quấy rối các học viên Pháp Luân Công
- Ảnh: Cuộc thảm sát trên quảng trường Thiên An Môn
- Tào Xung cân voi
- Âm nhạc cho trái tim

